Mới đó mà đă tháng Chạp. Mới đó mà một năm nữa sắp trôi qua. Từng tờ lịch mong manh rơi theo ngày như ngàn sương se sắt rụng cùng mùa để lụn tàn theo ḍng thời gian sinh chuyển. Cầm tờ lịch cuối trên tay, ḷng hẫng buồn theo cảm giác ray rứt lạ lùng của ngày tháng trôi đi không trở lại.

Nhân hành do khả phục

Tuế hành na khả truy (Tô Đông Pha)


Người đi mong có ngày về. Tháng năm đi mất khôn bề đuổi theo. Người vẫn chờ mong một ngày về xa vời viễn mộng mà năm tháng th́ vùn vụt trôi nên nỗi ḷng người càng man mác mối u t́nh hoài vọng quê hương.

Nhà thơ trữ t́nh xứ Quảng ngậm ngùi ngó về quê mẹ mà nghe ḷng rưng tiếng thơ đau.

Buổi chiều lưu xứ, ta vô phúc

Chẳng ngơ sau mà gọi gió quê (Hoàng Lộc)


Thi nhân buổi Thịnh Đường, giữa đêm trừ tịch xa nhà, đă ngâm lên tiếng thơ lạc loài quán trọ.

Lữ quán thùy dương vấn

Hàn đăng độc khả thân

Nhất niên tương tận dạ

Vạn lư vị qui nhân (Đới Thúc Luân)


Quán trọ ai nào hỏi. Đèn chong lạnh làm thân. Đêm cuối năm vừa hết. Muôn dặm c̣n lênh đênh... C̣n nỗi buồn nào hơn nỗi buồn xa quê hương, đơn độc lạc loài giữa chiều phai, đợi chờ tiếng thời gian đổ nhịp phôi pha.

Cuối năm - ngày cạn - nắng tàn

Một ḿnh nghe nặng thời gian gọi hồn (Bùi Ngọc Tuấn)


Ở đây, giữa buổi chiều mây giăng phong kín tà huy, cho dù chút hiu hắt nắng tàn cũng chỉ c̣n trong kỷ niệm. Ngày ra đi theo hoàng hôn rồi trở về với b́nh minh. Năm tàn theo mùa đông rồi xanh tươi rộ mới với lộc xuân đầu rộn ră tháng Giêng ngoan. C̣n ta? C̣n lại ǵ cho ta vào những ngày đông của mùa đời? Phải chăng tuổi thanh xuân một thời đă như ḍng nước xuôi chảy ra đại dương không bao giờ trở lại ?

Thả vị nhất nhật hoan

Ủy thử cùng niên bi

Vật sai cựu tuế biệt

Hành dữ tân niên từ

Khứ khứ vật hồi cố

Hoàn quân lăo dữ suy (Tô Đông Pha)
Cứ vui cho hết một ngày.
Để bù trọn một năm đầy héo hon...


Hăy giă từ ngày tháng cũ, hăy để thời gian chào nhau cho năm cũ biền biệt mà trôi, mang theo tất cả tuổi đời suy vi hao huyễn. Hỡi ngọn sóng thời gian thuần từ xin hăy cuốn trôi đi cuộc chiến tranh chết chóc điêu linh v́ con người cuồng điên nhân danh thượng đế. Xin hăy phẳng lặng lại mặt đại dương phẫn nộ để con người được b́nh tâm trầm ḿnh rũ sạch u mê vào những mùa trăng. Xin tương lai con cháu rực rỡ như mai đào trong nắng xuân tươi. Xin ta được chút b́nh yên, thong dong trở lại chốn quê nhà mướt xanh khung trời kỷ niệm dù chỉ bằng đôi cánh suy tưởng hoang mang từng đêm mộng.

Tôi về nhặt chút hương mùa cũ
Xuân chín rồi cứ ngỡ xuân xanh (Mường Máng)


Cành mai vàng trên chiếc thiệp chúc Tết mang con dấu bưu điện từ quê nhà, như thấu được cái lạnh phương xa, se sắt co ḿnh dưới những hạt sương rơi lên giấy màu son đỏ. Một cái Tết tha phương lại đến. Thêm một nguyên cớ để nhớ nhung về hương sắc Tháng Giêng ngày cũ. Tháng Giêng. Ra Giêng. Ngoài Giêng... Âm thanh chẳng nỡ buông cho mười hai tháng dài đủ ôm từng ngày rộng. Biên ngưỡng thời gian khơi vơi níu không đành nên vẫn măi mơ ṃng bước chân ḿnh trở về trên lối xưa. Tháng Giêng xa. Tháng Giêng của ca dao lóng lánh màu trăng đêm hát hội. Tháng Giêng xưa, thắm thiết kỷ niệm buổi thiếu thời. Đứa bé năm tuổi thua canh bạc đầu đời, mất sạch đồng bạc mới Mẹ mừng tuổi vào ṣng bầu cua trước chợ Bến Ngự, mếu máo bước về nhà trên đường Trần Thúc Nhẫn lởm chởm đá. Mùi trái thị hương lừng áo Mẹ, thơm môi trẻ thơ vừa vội quên thua thiệt, tươi tắn miệng cười. Tháng Giêng sân trường, t́nh xanh như áo mới. Tháng Giêng trắng màu tang. Tháng Giêng xuôi quân ra Huế...đứng nh́n Thành xưa, lửa loạn trùng vây, bơ phờ bờ sông nắng bên tê bến đ̣ Thương Bạc, âu sầu Tết Huế tang thương. Tháng Giêng xanh.

Tháng Giêng chờ một chút lượng xuân em... (Nguyên Sa) để sáo sổ lồng theo bạn sang sông. Bay xa. Bay xa khỏi mùa Xuân đen, cho tháng Giêng dài thêm đêm lưu xứ.

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhăn tiền quá
Lăo ṭng đầu thượng lai (Măn Giác Thiền Sư)


Xuân đi, xuân đến, chuyện đời, tóc phai... Nụ mai đơn lẻ giữa tàn hoa bừng thoắt hiên đêm, hiển hiện, làm chợt tỉnh giấc kê vàng. Thấy ḿnh đứng lặng giữa chiều tuyết dâng trời. Tuyết rơi hay mai trắng đang thả xuân về. Tháng Giêng xưa đang trở về gần hay ḷng đang nghẹn ngào nửa bài xuân khứ . Giữa làn sương lạnh khơi vơi, nh́n bầy chim trên đường di trú ríu rít chào nhau trong tàng cây mộc lan rụi lá sau vườn nhà mà nghe như đâu đó tự ḷng những nụ xuân vừa nhú. Hăy cất bước ra đi theo ṿng chuyển dịch của mùa, của đất trời. Để ra đi là đi đến. Trở về hay đi đến, khác nhau chăng?

Ra đi hẹn với xuân đầu
Buổi hồi nguyên lại pha màu b́nh minh
Con chim về sẽ đậu cành
Tiếng ca ấy sẽ ḥa thanh với đời (Bùi Giáng)

Từ bất cứ góc trời lưu xứ nào trên mặt đất này, h́nh ảnh bàn thờ tổ tiên khói hương nghi ngút buổi chiều ba mươi tết hay ánh lửa nồi bánh chưng bập bùng đêm cúng giao thừa của ngày Tết quê nhà vẫn măi không nguôi trong ḷng mỗi chúng ta. Ánh lửa của hi vọng một mùa Xuân mới sẽ về trên Quê Hương. Xin trang trọng chào nhau. Dắt díu nhau về với trời Quê Hương tháng Giêng lóng lánh mùa xuân phía trước. Hăy mời nhau bước vào tháng Giêng đang mở ngỏ. Gió đang thổi lộng qua vườn biếc, đánh thức từng nụ thơm c̣n thoảng quyện chút hương quỳnh ngủ muộn. Tháng Giêng ngập nắng, rực rỡ mai vàng, như muốn theo gió bay lên cùng cánh bướm nhung. Hăy cùng nhau trở về với Mùa-Xuân-Quê-Nhà.

Hỏi rằng: người ở quê đâu
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà
Hỏi rằng: từ bước chân ra
V́ sao thấy gió dàn xa dặm dài
Thưa rằng: nói nữa là sai
Mùa xuân đương đợi bước ai đi vào
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
Sá ǵ ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
Thưa rằng: ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân (Bùi Giáng)



Phan thái Yên