PH̉NG TÁN DÓC VHV General Channel  [Archives]

Pḥng Tán Dzóc Việt Hoàn Vũ
Loading ...
MGC Chatbox Evo v3.3.0 by MGC © 2008-2012
NGÔN NGỮ LÀ CẦU GIAO KÊT NỐI THÂN T̀NH.
General help
The MGC Chatbox Evo is really easy to use

You can :
  1. Send chats : you just have to enter the text in the dedicated input field and then to validate it by pushing the return key ou by clicking on the OK button.
  2. Format the chats :
  3. once you un-collapse the chatbox formatting toolbar by clicking on the BBCode button, you have access to different formatting options for your chats. You can format a chat by selecting a part (or the totality) of it and then select one of the buttons/list. You can also add empty formatting tags by selecting nothing and clicking one of the buttons/menu thus allowing you to add the chat text afterwards between these tags.*
  4. Access to the different channels : you can have access to different channels restricted to only some usergroupds or for specifics use of the chatbox. The different channels are accessible from the buttons on the left of the chatbox.*
  5. Edit your chats (or others chats) : the edition of a chat can be done by a simple double-click on it.*
  6. Use specific commands : some commands can be accessible in the chatbox depending on the will of the administrator(s) of your forum. These commands let you execute specific actions of formatting, management, etc... You will herebelow the information on the command which are accessible to you. You must notice that you are not forced to use the command prefixes (/command_name) when you use them in the channel they are attached to (except in the general channel).*
* : Depending on the settings chosen by the administrator(s) of the forum, you might not have access to all these features.
Page 2 of 2 FirstFirst 12
Results 11 to 17 of 17

Thread: Muôn Mặt T́nh Báo - Lâm Minh Hà.

  1. #11
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 10

    Amman



    Nhiều ngày sau Sanh gọi Phan đến văn pḥng. Chàng đi một ḿnh đến gặp Sanh. Hai người lính kèm hai bên đưa Phan lên lầu. Lần này chàng không phải đợi. Họ đưa chàng vào thẳng văn pḥng Sanh. Phan tự hỏi chuyện ǵ đang xảy ra. Chàng cũng không nghe ǵ về Sanh nhiều ngày qua.
    Khi vào trong văn pḥng, Phan thấy ngay là có chuyện không ổn. Không c̣n vẻ chải chuốt thường lệ, hôm nay Sanh để râu dài, mắt thâm quầng như người thiếu ngủ. Sanh ra dấu cho Phan ngồi. Những người lính đi ra đóng cửa lại, chỉ c̣n ḿnh Sanh và Phan. Y chờ một lúc như sửa soạn tinh thần rồi nói:
    “K chết rồi!” Giọng Sanh lạnh nhạt và sắc. “K là người của chúng ta tại Bá Linh. Nó bị giết tuần trước”
    Giọng Sanh đầy vẻ phẫn nộ. Phan cân nhắc xem phải nói ǵ.
    “Ai giết K?” Phan hỏi.
    “Chúng tôi tin đó là một trong những người liên lạc của Al Qaeda. Điều mà chúng tôi không hiểu là v́ sao K bị giết?”
    Sanh nh́n thẳng vào mặt Phan và hỏi:
    “Anh có biết tại sao không?”
    Măi Phan mới trả lời:
    “Tôi hoàn toàn không biết lư do v́ sao K bị giết”
    “Hoàn toàn không biết? Câu trả lời này c̣n hàm ư nhiều hơn là chữ “không”. Câu trả lời này của anh làm tôi phải đặt một dấu hỏi: Tại sao người ta cứ phải thấy sự cần thiết để thêm vào những chữ phủ nhận? Tại sao không nói vỏn vẹn một chữ “không”? Anh có thấy lạ không?”
    “OK. Tôi sẽ cho anh một câu trả lời giản dị. Tôi không biết ai giết K. Cho đến khi tôi bước chân vào văn pḥng anh, tôi mới biết là K bị giết do anh đưa tin”
    Sanh vẫn không chịu thua:
    “Với người Ả Rập, ngôn ngữ của chúng tôi có một chút ǵ dối trá trong đó. Ngay cả khi người Ả Rập nói thật, th́ vẫn có một cái ǵ đó không thật! Ngôn ngữ của chúng tôi là của thi ca không phải máy móc. Ngôn ngữ của các anh giản dị hơn, chỉ có “không” hay “có”. Nên khi các anh thêm vào cái “có” và “không” một vài chữ ǵ đó th́ có nghĩa là không thật. Tôi nói có đúng không?”
    “Anh nói đúng!”
    “Nhưng tôi tin anh khi anh nói là anh không biết K đă bị giết. V́ làm sao anh biết được khi tôi cũng không biết”
    “Cám ơn”
    “Nhưng. Ḿnh sẽ t́m ra tại sao. Tôi và anh sẽ t́m ra v́ sao K. bị giết”
    “Làm sao ḿnh t́m ra được?” Phan hỏi nhưng bắt đầu thấy căng thẳng, tim chàng bắt đầu đập sai nhịp.
    “Bằng cách tra khảo kẻ giết K. Tây Ban Nha bắt giữ y ở Madrid và đưa cho chúng tôi. Tên nó là Z. Nó ở đây cả tuần lễ rồi, ngay bên dưới đây thôi, trong nhà tù”.
    “Lâu đài của ma quỷ” Phan nói. Đây là cái tên mà người địa phương đặt cho nhà tù ngay tại trung ương của cơ quan t́nh báo quốc gia Jordan. Người ta bảo rằng người tù khi đi ra khỏi nơi đây đă hóa thành một con người khác.
    “Thật là một cái tên gọi vô nghĩa! Chẳng có ma cũng như quỷ ǵ ở đây, cũng chẳng có mảnh xương vụn nào ở đây. Anh phải biết như thế. Chúng tôi không tra tấn hàn hạ tù nhân. Lối tra khảo hay nhất là để tự tù nhân phải khai ra. Hoặc là đưa một vị giáo sĩ đến để đọc kinh với người tù, hữu hiệu hơn nhiều”
    “Nhưng không áp dụng được nếu anh cần lấy tin tức ngay”
    “Không. Khi anh càng vội vă bao nhiêu th́ anh lại càng phải kiên nhẫn bấy nhiêu. Đó là cách mà tôi xử sự với Z. Một tuần trước đây khi mới vào y gào thét là sẽ không khai ǵ hết. Y muốn chúng tôi đánh đập tra tấn y. Nhưng tôi không nói một lời nào với y hay dùng biện pháp mạnh tay”.
    “Không nói lời nào hết?”
    “Không nói ǵ cả, chỉ có sự im lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng tôi cầu nguyện. Tôi trở lại đêm thứ hai, cũng y như thế. Trong đêm anh có thể nghe thấy những tiếng gào thét ở cuối hành lang. Những tiếng kêu này được thu lại trong đĩa rồi phát ra. Đêm đó Z. nói với tôi là y rất mạnh mẽ và y mừng là đă giết K v́ K là kẻ phản bội. Z chờ đợi để bị tra tấn. Tôi chẳng nói ǵ hết, tôi chỉ cầu nguyện”
    “”Nó thất vọng v́ anh làm như thế, anh làm nó bị mất phẩm giá?”
    “Đúng như vậy. Tôi đă bảo là trong anh có một phần là máu huyết Ả Rập. Z tưởng đâu nó là một nhân vật quan trọng và chúng tôi phải tra tấn để lấy tin tức. Nhưng chúng tôi coi như không. Nó không thể hiểu tại sao. Đúng là một sự xúc phạm đến phẩm giá của y. Đêm qua tôi trở lại nữa. Nó không c̣n la hét. Tôi ngồi đó cả giờ, không nói ǵ cả. Cuối cùng nó hỏi tôi có muốn hỏi ǵ không? Lúc đó tôi biết là Z đă sẵn sàng để nói. Nó yêu cầu được tra hỏi”
    “Z nói ǵ?”
    “Không nói ǵ cả bởi v́ tôi có hỏi nó đâu. Tôi nói thầm vào tai Z là nó đang gặp rắc rối lắm. Tôi để bức h́nh trước mặt Z”
    “Ảnh mẹ nó”
    “Dĩ nhiên. Tôi bảo nó cẩn thận. Rồi tôi đi ra. Tôi muốn cho nó 24 giờ để y phải tự khai ra. Lúc này tôi nghĩ Z đă sẵn sàng. Nó thức suốt đêm. Ḿnh đi xem nhé?”
    “OK” Phan nói v́ chàng biết ḿnh không có câu trả lời hay lựa chọn nào khác. “Nhưng khoan đă”
    “Tại sao?”
    “Tôi phải gọi trung ương để nói cho họ biết là K chết rồi”
    “Không!” Mắt Sanh lạnh và dữ dội. “Đừng gọi v́ như thế không đúng”
    “Tại sao không?”
    Nhưng Sanh không trả lời. Đây là lần đầu tiên từ khi đến đây, Phan thấy sợ Sanh. Chàng đă trở thành tù nhân của Sanh trong lúc này. Sanh có thể giết Phan ngay nếu đó là sự cần thiết.
    Sanh đứng lên đi ra cửa. Những tên phụ tá lập tức lại gần Sanh như hỗ trợ nhưng Sanh khoác tay. Một tên khác lại gần thầm th́ vào tai Sanh. Sanh gật đầu, bấm nút để chiếc cửa nặng nề mở ra. Phan đi theo Sanh vào khu Lâu đài của Ma Quỷ.
    Cầu thang máy không có nút bấm. Sanh dùng ch́a khóa đẩy vào ổ khóa. Cửa thang máy mở. Bên trong thang máy chỉ có 2 nút bấm: đi lên và đi xuống. Phan không hiểu thang máy đi chậm hay là v́ xuống rất sâu bên dưới ḷng đất. Đến nơi, cửa mở ra một hành lang tối đen.
    Dọc hàng lang nhiều người Ả Rập dữ dằn mang vũ khí. Sanh tiến lại gần nói ǵ Phan không nghe được. Phan hơi rùng ḿnh v́ nơi đây khá lạnh. Người ta có thể chết v́ lạnh dưới đây nếu không đủ quần áo ấm. Cứ một đoạn lại có một cửa sắt.
    “Anh có thể nh́n nếu anh muốn” Sanh nói với Phan.
    Phan nh́n vào lỗ nhỏ trên một cửa pḥng giam. Chàng thấy một người tù chỉ độc nhất có một chiếc quần lót, không biết c̣n sống hay đă chết. Mùi khai nồng nặc bốc ra.
    “Đây là một trường hợp khó. Nhưng rồi cũng phải khai thôi”
    Phan không muốn nh́n thêm. So với nhiều nơi tù đây ăn thua ǵ. Nhưng chàng không muốn bị ở đây. Phan theo Sanh qua biết bao là pḥng giam. Chàng tự hỏi: Chẳng lẽ một nửa quốc gia này nằm trong tù?
    Chúng ta đến nơi rồi!” Sanh nói khi đến ngă tư thứ ba. Hắn ta rẽ sang phía trái. Không thấy một pḥng giam nào suốt hành lang này. Nhưng có những pḥng nhỏ dùng để tra hỏi tội nhân. Phan nghe thấy tiếng người đàn ông thét lên như đau đớn, càng lúc càng lớn không biết ở pḥng giam nào. Chàng không hiểu đây là tiếng kêu đau thật hay giả? Rồi không thấy tiếng la nữa nhưng có tiếng năn nỉ van xin bằng tiếng Ả Rập.
    Đến trước 1 căn pḥng, Sanh mở cửa và ra hiệu cho Phan vào bên trong, ngồi xuống ghế. Trước mặt chàng là một tấm kính lớn kiểu một chiều, chỉ có thể nh́n thấy một phía mà thôi. Qua màn kính Phan có thể nh́n thấy pḥng thẩm vấn thắp đèn neon sáng trưng, có bàn và 2 ghế. Tường sơn xanh. Đây được gọi là khách sạn xanh. Phía bên Phan ngồi có gắn một speaker để Phan có thể nghe được những diễn tiến xảy ra bên kia.
    “May mắn là anh hiểu tiếng Ả Rập. V́ rất khó dịch” Sanh nói.
    Sanh đi ra để mặc Phan trong pḥng. Y vào pḥng thẩm vấn, kéo ghế ngồi, dựa vào tường để cách xa chiếc ghế đối diện. Một lúc sau cửa pḥng thẩm vấn mở, hai người gác đưa tội nhân vào. Tội nhân không cạo râu, mệt mỏi v́ thiếu ngủ nhưng không có vẻ ǵ là bị hành hạ hay thương tích. Tù nhân ngồi xuống và bị trói vào ghế. Hai tên gác đi ra.
    Phan chờ xem Sanh nói ǵ nhưng hắn ta im lặng.
    “Ông muốn ǵ?” Tù nhân hỏi. Không phải một lần mà nhiều lần nhưng Sanh vẫn không lên tiếng.
    Nhiều phút trôi qua. Gă tù nhân cứ nh́n chăm chăm vào mặt Sanh. Nước mắt bắt đầu lăn trên má y. Gă tù nhân lập lại câu hỏi:
    “Ông muốn ǵ chứ?”
    Cuối cùng Sanh mới mở miệng:
    “Z! Tại sao lại giết K?” Giọng Sanh nhỏ nhẹ. Trong khi đó vẫn có tiếng hét vọng lại ngoài hành lang.
    “Bởi v́ nó là kẻ phản bội!” Z, tên tù nhân trả lời và nó cứ lập đi lập lại câu nói đó.
    Sanh không nói ǵ. Sự yên lặng trong căn pḥng càng lúc càng nặng nề như sức ép vào sọ một thợ lặn xuống quá sâu dưới nước. Sau 10 phút, Z chịu không nổi và phải kêu lên:
    “Đấy là sự thật. K là kẻ phản bội!”
    “Nhưng làm sao anh biết K phản bội?”
    “Ông giả bộ gạt tôi! Ông biết rồi mà c̣n hỏi”
    “Không, không giả bộ, không gạt gẫm ǵ cả!”
    “Bởi v́ nó làm việc cho bọn Mỹ. Kẻ phản bội đi với Mỹ!”
    Sanh im lặng như để những lời vừa qua thấm vào trong đầu y rồi hỏi tiếp:
    “Làm sao anh biết chắc như thế?”
    “Ông biết câu trả lời của tôi rồi mà!”
    “Dĩ nhiên tôi biết nhưng tôi muốn nghe từ chính miệng anh nói ra. Anh là người quan trọng. Tôi phải nghe từ cửa miệng một người thành thật mà tôi kính trọng, như anh”
    “Cám ơn ngài. Chúng tôi chắc chắn K phản bội v́ nó liên lạc với người của chính phủ Mỹ. K liên lạc với H. H làm với người Mỹ ở Indonesia. Đó là tại sao chúng tôi biết”
    “Người Mỹ!” Sanh nói với giọng không dấu được vẻ hằn học và tức giận. “Nhưng làm sao anh biết?”
    “Chúng tôi biết bởi v́ K đă liên lạc với H. Đầu tiên H t́m cách liên lạc với K trước. H c̣n hỏi chúng tôi về nó. Sau đó K lại t́m H, nó muốn giúp H du lịch sang Âu Châu để gặp gỡ một vài người trong chúng tôi. K hỏi về một người tên là Sun. Lúc đó chúng tôi hiểu ngay là ông và những người Mỹ muốn gài K vào mạng lưới của chúng tôi. Đó là một sự gạt gẫm của ông. Ông dùng K để đưa vào những hoạt động sâu kín và tuyệt mật của chúng tôi. Như vậy th́ thấy ngay là không thể tin K được nữa. Nó làm việc cho người Mỹ và cho ông”
    “Tại sao không giết H?”
    “Muốn và thử nhiều lần nhưng không thể t́m thấy y đâu cả. H biến mất. Người Mỹ rất khôn ngoan. Họ dấu nó ở đâu đó. Người Mỹ khôn ngoan nhưng họ là quỷ. Thượng Đế sẽ trừng phạt họ!”
    Sanh nh́n về phía nơi có tường kính một chiều, đúng vào điểm mà Sanh tin rằng ngay chỗ có mặt Phan. Sanh nói:
    ‘Đúng vậy! Người Mỹ rất khôn ngoan!”
    Sanh đứng dậy và ra khỏi pḥng thẩm vấn. Những bước chân của Sanh có vẻ nặng như đang gh́m và dằn xuống những mạnh bạo. Hắn như một vơ sĩ đang tiến về phía vơ đài.
    Y mở cửa pḥng bên nơi Phan đang ngồi. Sanh nắm chặt hai bàn tay, không phải để từ đó trở thành vũ lực nhưng để chế ngự những cảm xúc giận dữ của ḿnh.
    “Tôi không bao giờ muốn nh́n mặt anh nữa. Chúng ta đă dàn dựng một chương tŕnh tốt và quy mô cẩn thận cho K. Nó có thể là một vũ khí lợi hại cho cả anh và tôi. Và cũng chính K có thể đưa chúng ta đến những nơi mà chúng ta đang đi t́m và mong muốn. Nhưng bây giờ th́ hết rồi. K chết. Chỉ bởi v́ sự ngu xuẩn và dối trá của anh!”
    Sanh nh́n thẳng vào mặt Phan. Y vẫn c̣n bàng hoàng trước sự khám phá là Mỹ đi trước y một nước cờ và làm hỏng hết mọi toan tính của Sanh. Tại sao người Mỹ có thể ngu si như vậy? Sanh lắc đầu. Hết rồi! Y đi ra cửa. Dừng lại và quay đầu lại nh́n Phan.
    “Tôi biết những điều anh đang làm. Kiêu ngạo và nói láo để tự bảo vệ ḿnh. Anh và ông Hoàng làm như thế đối với tôi. Nhưng anh đă sai lầm”
    “Tôi xin lỗi anh!” Phan nói nhỏ.
    “Đừng nói thêm lời nào nữa, Phan! Nếu anh nói thêm một lời nào nữa, tôi sẽ giết anh!”
    Sanh đi ra khỏi pḥng để mặc Phan trong căn pḥng nằm sâu dưới ḷng núi.
    Qua cửa kính, Phan nh́n thấy hai tên gác cởi trói tên tù nhân và đưa nó đi. Đă khai thác xong, họ có thể làm bất cứ điều ǵ họ muốn mà người Mỹ không hay biết.
    Chàng chờ đợi. Phan tự hỏi không biết có ai đến đây mang ḿnh đi đâu hay là để Phan chết rục bên dưới này? Không lâu, hai người gác lúc ban đầu đưa chàng vào nay lại đưa Phan ra. Nhưng họ đưa chàng ra bằng đường khác. Đi xuống cuối hành lang càng thấy bẩn thỉu tối tăm và hôi thối. Có lẽ đó là mùi xú uế từ những pḥng giam mà chàng đi ngang qua. Những kẻ bị giam giữ ở đây quá lâu rồi cũng sẽ trở thành điên loạn nếu không chết.
    Cuối cùng Phan và hai người gác dừng lại trước cửa một thang máy cũ kỹ lớn, rất lớn, đủ chứa cả một bày gia súc. Đây là thang máy cho tù nhân, Phan nhận ra ngay như vậy.
    Thang máy đi xuống chậm chạp và rung chuyển. Khi cửa thang máy mở ra, mùi hôi nồng nặc và đầy bụi đất. Trong thang máy có cả tù nhân. Một tên tù năn nỉ Phan v́ tưởng chàng là một người ngoại quốc có thể giải cứu y. Khi cửa thang máy mở, tên gác ra hiệu cho Phan đi ra.
    Lên trên, trời đă tối, không có trăng.
    Chiếc xe SUV của Phan đậu bên kia đường. Chàng vào xe, mở máy, cũng hơi nghi ngại là xe sẽ nổ v́ bị gài bom. Nhưng không, đây không phải là kiểu của Sanh. Chàng về ṭa đại sứ, gửi điện thư cho ông Hoàng.

    *

    Sáng hôm sau, Phan lên máy bay về Hoa Thịnh Đốn. Trên đường ra phi trường chàng ghé Ánh Minh, đánh thức nàng dậy. Nàng biết ngay là có chuyện bất ngờ.
    “Sao vậy cưng?” Lần đầu tiên nàng dùng chữ đó với Phan.
    “Anh phải về Hoa Thịnh Đốn đến Bộ Ngoại giao bất ngờ”
    “Anh có gặp rắc rối ǵ không vậy? Nh́n anh là biết ngay”
    “Chẳng có chuyện ǵ xảy ra cả. Anh phải giải quyết một số vấn đề. Và phải nói chuyện với.. vợ anh”
    “Bao giờ anh trở lại?”
    Tự dưng Phan thấy những thớ thịt trên mặt chàng căng ra. Chàng không biết bao giờ ḿnh trở lại. Nếu Sanh nhất định không muốn liên lạc với Phan nữa th́ có thể không bao giờ Phan trở lại đây nữa.
    “Ngay khi xong việc. Trong lúc đi xa anh sẽ gọi cho em mỗi khi có giờ thuận tiện. Được không?”
    “Dĩ nhiên, miễn sao là anh trở lại”
    Thoạt tiên Phan không nói ǵ cả. Với kinh nghiệm của chàng, một lời hứa hẹn chỉ nói ra khi ḿnh có chút hồ nghi hay không chung thủy. Phan lại nhớ đến lời nói của Sanh: cứ thêm càng nhiều chữ cho một câu nói, càng chứng tỏ thêm sự không thành thật.
    “Anh không muốn xa em”
    Ánh Minh chẩy nước mắt, nàng lắc đầu:
    “Hứa với em một điều. Nếu anh không yêu em và không nghĩ đến tương lai của chúng ḿnh thật ḷng th́ anh phải nói cho em biết. Em không muốn bị tổn thương. Hiện tại em đang vui hưởng cuộc sống, em không muốn bị đau khổ lần nữa”
    “Anh không bao giờ làm em bị tổn thương”.
    Ánh Minh gật đầu và quay lưng đi vào.
    Đây có phải là t́nh yêu, Phan tự hỏi?

  2. #12
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 11



    Một chiếc xe bom lại nổ ở Frankfurt đang lúc Phan trên đường trở về Mỹ. Lúc máy bay ngừng ở Luân Đôn, chàng gọi sĩ quan trực và hỏi xem chàng có thể quay trở lại Jordan. Nhưng bị từ chối. Ông Hoàng muốn chàng có mặt tại Hoa Thịnh Đốn.
    Những hành khách và nhân viên trong phi trường Heathrow, Luân Đôn đều có vẻ hoảng sợ. Mọi người tụ tập quanh các màn h́nh ti vi trong phi trường để nghe và xem tin tức. Nhiều chuyến bay bị hủy bởi v́ t́nh h́nh an ninh đang được báo động.
    Phan gọi cho Ánh Minh từ Luân Đôn. Nàng chưa biết tin về vụ nổ bom ở Frankfurt. Chàng dặn Ánh Minh phải cẩn thận. Nàng đă cười lớn khi nghe Phan dặn ḍ như dặn một trẻ nhỏ.
    “Ai là người phải cẩn thận? Em có làm ǵ đâu? Anh mới phải cẩn thận”
    Phan chẳng bao giờ mơ ước cùng với Diệu đi trốn và biến mất khỏi thế giới này. Diệu là cả một thế giới, cái ǵ ở nàng cũng hoàn hảo. Ánh Minh ở một hành tinh khác, đầy bí mật với Phan. Chàng ước ǵ được ở bên cạnh Ánh Minh lúc này.
    Trở lại với công việc, Phan thấy ḿnh cũng không hơn ǵ ông Hoàng. Chàng cũng nhẫn nại nhưng tham lam. Ư tưởng phải trở lại trung ương của CIA làm Phan thấy chán nản. Thất bại là điều không thể chấp nhận được với cơ quan t́nh báo CIA. CIA không bao giờ lầm lẫn! Thật là tệ hại khi nghĩ như thế!
    Phan mang theo một quyển sách chàng mượn từ thư viện của Anh để đọc cho quên thời gian chờ đợi. Quyển sách nói về thời kỳ chiến tranh 1940. Quốc gia Anh đă t́m được đường lối để đối chọi với kẻ thù không địch nổi. Đấy là điều Phan muốn đọc. Người Anh đă dựng lên một mạng lưới toàn là dối trá, bắt được những điệp viên Đức nhưng rồi lại mua chuộc và cài trở lại Đức để sai khiến và hoạt động như thật. Đối với Mỹ, Anh biết là không thắng nổi nếu Mỹ không nhảy vào cuộc. Cũng với những thủ đoạn dối trá để chế ngự những phần tử trong Quốc hội Mỹ chống đối. Và Anh đă thắng trận do toàn những gian trá cài vào hay tung ra khắp nơi. Phan thích thú đọc chuyện lịch sử. Có phải lịch sử là một sự lập lại.
    Phan nhắm mắt lại, chàng nghĩ đến nhân vật Sun. Chỉ toàn thấy màu đen! Không biết mặt mũi y ra sao? Nhưng chàng nghe những tiếng bom nổ ở Rotterdam, Milan, Frankfurt, và có lẽ rồi cũng sẽ xảy ra ở Pittsburgh và San Diego trên đất nước Hoa Kỳ.
    Sự thất bại không diệt được Sun không phải v́ cơ quan CIA nhưng là một thất bại của chính Phan. Chàng và ông Hoàng tưởng đâu sẽ làm cho kẻ thù ra mặt nhưng thất bại! Bom vẫn tiếp tục nổ!
    Lại trở về với điểm khởi đầu và bây giờ th́ không c̣n bao nhiêu thời gian! Vụ nổ bom mới đây tại Frankfurt lại dấy lên một làn sóng hoảng sợ. Bom nổ ngay tại trung tâm tài chính của Âu Châu? Điều này cho thấy kẻ thù tinh khôn đến nỗi những cơ quan t́nh báo quốc tế không t́m ra, và không biết t́m ở đâu. Kẻ thù vô h́nh. Có thể làm ǵ trước một kẻ thù vô h́nh?
    Quyển sách vẫn mở trước mặt Phan. Năm 1943 người Anh đă giả vờ mục tiêu tấn công thay v́ là Ư lại chuyển sang Hy Lạp. Những tṛ lừa gạt rất tinh vi nên Đức mắc hỡm. Người Hồi giáo đă làm như thế với người Mỹ tại Iraq.
    Phan ngồi thẳng người lên. Những tṛ gian dối lại mang lại thành công. Đến khi máy bay hạ cánh xuống đất Mỹ, Phan đă nghĩ ra một chương tŕnh mà chàng cho rằng tuyệt hảo.

    *

    Ông Hoàng đang ngồi trước bàn làm việc, trông ông ta thật kinh khủng! Những vết quầng thâm dưới mắt v́ thiếu ngủ và uống rượu quá nhiều làm cho ông c̣n già thêm. Trông ông Hoàng không c̣n ra vẻ một vua t́nh báo nữa mà chỉ có dáng của một gă thua bạc! Viên phụ tá có mặt trong pḥng nhưng khi thấy Phan đến, y rút lui.
    Ông Hoàng nói mà không nh́n mặt Phan:
    “Lẽ ra tôi phải xin lỗi nhưng chuyện đă xong rồi! Lẽ ra tôi phải cảnh báo cho anh biết trước là những chuyện như thế sắp đến trên đầu anh v́ vụ K. Đó là một sự sai lầm”
    Phan chưng hửng:
    “Ông nói sao? Ông biết là K bị giết? Ông biết trước khi tôi đến gặp Sanh?”
    “Đúng vậy! Tôi nghe từ nguồn tin của Tây Ban Nha, cùng lúc họ nói cho Jordan biết. V́ thế nên ḿnh mới có th́ giờ đưa H ra. Ḿnh đă đi trước một bước”
    “Mẹ kiếp! Ông phải nói cho tôi biết. Tại sao ông không cho tôi hay?”
    “Nhưng anh sẽ nói cho Sanh biết. Tôi không thể liều làm chuyện đó được. Tôi đă nói anh là tôi xin lỗi”
    “Lời xin lỗi của ông vô nghĩa! Chẳng nghĩa lư ǵ cả!”
    “Tại sao lại vô nghĩa?”
    “Bởi v́ Sanh không muốn nói chuyện với tôi nữa. Tôi tưởng đâu y giết tôi ngay lúc đó khi khám phá ḿnh làm ǵ sau lưng hắn. Y giận dữ. Tôi suưt chết!”
    “Sanh thích anh. Và chắc chắn là anh khá hơn người khác nếu tôi gửi người mới đến. Y phải nghĩ như thế. Nhưng tôi đă nói là tôi xin lỗi anh rồi cơ mà”
    Phan cười chua chát. Chàng không thể tưởng tượng trước những điều vừa xảy ra mà ông xếp của ḿnh vẫn thản nhiên. Cơn giận dữ của chàng đành rơi vào hư không!
    “Ông nghĩ là tôi có thể trở về lại Jordan?”
    “Cũng không hẳn hoàn toàn như thế. Đợi coi sao”
    “Sanh là một con cờ rất lợi hại cho ḿnh nếu như y bỏ qua chuyện cũ và tiếp tục hợp tác. Ông phải chứng kiến màn tra hỏi tù nhân của y rồi mới biết tài của Sanh. Tên tù khai hết mọi sự mà Sanh không cần đụng đến một cái chân lông của nó!”
    “Tôi biết chứ! Tôi biết tài của Sanh. Tôi cũng rất tiếc v́ những chuyện đă xảy ra, và anh đă phải có mặt ở đó khi cơn thịnh nộ của Sanh bùng lên trước những sự thật. Nó gọi tôi và la hét giận dữ. Tôi bảo Sanh hăy b́nh tĩnh. Trong chiến tranh đây là những chuyện thường t́nh. Bạn bè chơi nhau cũng thường thôi. Phải bỏ qua thôi!”
    “Rồi Sanh có dịu xuống không?”
    “Không hẳn nhưng y không nói ǵ nữa. Tôi yêu cầu Sanh để anh làm việc với y nhưng y không trả lời. Sanh làm như đang ở một thế giới nào khác, lạ lắm. Nhưng không sao đâu, Sanh là một kẻ chuyên nghiệp trong nghề. Mọi sự rồi sẽ êm”
    Phan nh́n ông Hoàng và tự hỏi ḿnh có nên nói ǵ nữa không. Chàng nói với sự cân nhắc:
    “Chính v́ sự chuyên nghiệp của Sanh mà tôi đâm thắc mắc, thực sự mà nói như thế. Y khổ công dàn dựng mạng lưới, kiếm người. Y tin tưởng tôi và tôi cũng đặt sự tin cậy vào Sanh. Tin cẩn là điều tôi học được từ người Ả Rập. Đối với họ một là tin, hai là không tin ǵ hết. Thế mà ḿnh.. làm mất niềm tin!”
    Ông Hoàng đưa hai tay lên dụi đôi mắt đỏ ngầu mệt mỏi. Khi ông ta nói, giọng vẫn c̣n giận dữ:
    “Đồng ư là ḿnh làm y giận dữ. Nếu tôi là y hay anh trong địa vị Sanh th́ ḿnh cũng có thái độ như vậy thôi. Ḿnh đă hiểu như vậy rồi mà?”
    Ông ta đứng dậy. Cả cái bóng to lớn nổi lên. Rồi ông Hoàng đấm tay xuống bàn như trút hết mọi phẫn nộ:
    “Nhưng tôi không phải là Sanh. Anh là anh và tôi là tôi. Tôi có công việc phải làm. Ḿnh đang trong trận chiến. Tôi không có ngồi đây để tiếc là ḿnh đă làm Sanh giận dữ và có thể là ḿnh mất một đồng minh. Trong chiến tranh bom nổ mỗi ngày. Trên đầu tôi c̣n có tổng thống. Ngày hôm nay trong một buổi tường tŕnh, tổng thống hỏi chẳng lẽ giám đốc cơ quan t́nh báo quốc gia nghỉ việc rồi hay sao? Anh tưởng chỉ có Sanh là bỏ công sức để giăng bẫy? Tôi, tôi cũng phải làm những điều đó với một mạng lưới rộng lớn hơn Sanh. Và giờ đây mọi sự đều tiêu tan! Nhưng tôi không có ngồi yên mà tiếc ǵ hết, phải tiếp tục thôi!”
    Trong căn pḥng im phắc. Phan chờ đợi thêm những cơn thịnh nộ của xếp. Nhưng ông Hoàng yên lặng. Ông xếp chàng đang thua cuộc. Mọi người đều thua, ông ta nói đúng. Không c̣n tṛ ǵ để đối phó nữa, chỉ chờ bị tấn công và hy vọng t́m được ai đó trong mạng lưới và lần theo dấu vết để phá vỡ, ngăn chặn những cuộc tấn công tiếp sau đó.
    Đấy không phải là một phương cách mà là một sự thua cuộc. Măi vẫn không thấy ông xếp nói ǵ. Có lẽ ông ta chờ Phan có ư kiến ǵ chăng? Chàng nghĩ đến những ư tưởng nhen nhúm trong đầu suốt hành tŕnh từ Jordan về đây. Phan nhớ đến lời của Sanh nói với chàng không lâu: Khi sự tin tưởng không c̣n th́ phải nói láo thôi. Nếu thua trận này, th́ bày trận khác.
    “Tôi có ư kiến, có thể hơi điên khùng một chút!”
    “Nói thử nghe!”
    “Lúc ngồi trên máy bay về đây tôi nghĩ ra một điều. Lúc trước có nghĩ đến nhưng rồi lại quên đi v́ thấy cũng hơi kỳ quái. Ông có muốn nghe không?”
    “Nghe th́ nghe, ḿnh có mất ǵ đâu?”
    “OK. Ḿnh phải t́m cho ra Sun và tiêu diệt y nếu không th́ ḿnh cũng chết. Đúng không?”
    “Hẳn nhiên như vậy. Ư anh là sao?”
    “Lúc ở Jordan, Sanh nói với tôi về sự dối trá để đạt mục đích. Tôi bèn nảy ra một ư tưởng là ḿnh làm cho Sun tưởng là ḿnh đă lọt vào trong mạng lưới của y, ḿnh đă vào hẳn bên trong và chờ thời cơ thuận tiện là ra tay. Dĩ nhiên đây là chuyện bịp thôi. Ḿnh làm cho y sợ. Ông thấy ư kiến này có được không?”
    “Có thể. Tôi hiểu ư anh muốn nói ǵ”
    “Chỉ có sự lường gạt mới đưa ḿnh vào bên trong tổ chức của Sun mà thôi. Trước giờ ḿnh xoay đủ chiều mà đều chẳng đi đến đâu. Ḿnh có thể vẫn tiếp tục cố gắng nữa, đưa người vào những đền thờ Hồi giáo khắp nơi trên thế giới và tung mồi nhử. Có thể phương pháp này như ḿnh đă làm cũng đưa đến kết quả nhưng tôi thấy ḿnh không c̣n th́ giờ để làm chuyện đó.
    Vậy nếu ḿnh không có th́ giờ để thu nhận người làm việc cho ḿnh th́ tôi nghĩ ḿnh phải bịp thôi. Có ǵ khác biệt đâu trong một canh bài. Giả dụ như là ḿnh có nhiều lá bài trong tay dù thực tế ḿnh chẳng có ǵ hết. Một khi đă lừa gạt và bịp th́ nói ǵ mà chẳng được?”
    Ông Hoàng lắc đầu. Nụ cười nở trên mặt ông ta.
    “Tôi không ngờ anh có nhiều thủ đoạn như thế? Tôi phải suy đoán lại về anh”
    “Ḿnh đi vào đường cùng rồi. Ông cũng thế thôi”
    “Đấy là một ư tưởng của anh. Nhưng anh nghĩ ḿnh sẽ bắt đầu như thế nào? Cho là tôi đồng ư với ư tưởng đó đi”
    “Tôi đọc 1 quyển sách về những điệp vụ xảo trá của Anh trong Thế chiến thứ hai. Từ đó mới nảy sinh ư tưởng là biết đâu ḿnh cũng chơi tṛ đó mà sẽ thành công”
    “Anh đọc quyển sách nào?”
    Phan cho xếp tên quyển sách. Ông Hoàng ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại. Ông ta có thể thấy ngay những điều dối trá mà người Anh đă làm trong cuộc chiến tranh: xác chết, những lời nhắn.. toàn là gian dối. Ông Hoàng đứng lên t́m trên kệ sách quyển sách mà Phan vừa nói.
    “Anh biết không, tôi thích ư kiến đó. Anh giỏi!”
    “Cám ơn xếp!”
    “Để thực hiện điều này, chúng tôi phải đưa anh vào một chu vi mới. Tôi có nhiều người làm những điều mới lạ khác thường trong lănh vực này. Tôi đă định đưa anh vào sau khi anh bị thương ở Iraq, nhưng anh từ chối. Bây giờ anh có thể vào cuộc. Đừng vội đưa tay lên ngay. Đây không phải là hoạt động phản gián hay những tṛ như thời anh được huấn luyện tại “nông trại”.”
    Phan không suy nghĩ ǵ. Mọi quyết định trong đời có thể làm thay đổi cuộc sống.
    “Ḿnh phải diệt Sun. Tṛ lừa bịp này có thể thành công”
    Ông Hoàng đứng lên lại gần Phan và vỗ vai chàng:
    “Từ lâu anh đă nói với tôi là ḿnh không thể thua trận. Nếu ḿnh không diệt được Sun, nhiều mạng người sẽ phải chết v́ y”
    Ông ta bảo Phan chờ vài ngày rồi sẽ gặp lại. ông Hoàng phải sửa soạn nhiều thứ trước khi đưa Phan vào ṿng chơi mới toanh này.

  3. #13
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 12



    Phan ngủ trong khách sạn đêm đầu khi mới về lại Hoa Thịnh Đốn. Chàng muốn sống 1 đêm riêng tư, không gặp ai hết. Chàng chưa muốn gặp Diệu khi chưa sửa soạn những điều phải nói với nàng. Vợ Phan luôn luôn có cách phá tan những chương tŕnh của Phan hoặc t́m cách không cần biết đến. Sáng hôm sau chàng gọi Diệu lúc 6 giờ 30 sáng, khi mà Diệu mới ngủ dậy, chưa ăn sáng.
    “Diệu đó ư?”
    “Anh à?” Giọng nàng có vẻ ngạc nhiên và vui vẻ.
    “Anh về nhà rồi”
    “Không, anh chưa về nhà. Em đang ở nhà. Anh đang ở đâu?”
    “Trong khách sạn”
    “Tại sao lại ở trong khách sạn?”
    “Anh sẽ giải thích sau. Ḿnh gặp nhau và ăn tối ở đâu đó được chăng?”
    “Đừng làm điều kỳ cục như thế! Về nhà với vợ anh. Em phải đi làm hôm nay, nhưng em sẽ về đến nhà lúc 7 giờ. Anh có ch́a khóa mà. Nhà của anh. Về nhà nghỉ ngơi một chút. Anh cần nghỉ ngơi cho tối nay”
    Phan muốn nói cho Diệu biết là chàng có đến gặp nàng th́ cũng không phải như nàng nghĩ, nhưng Diệu vội vàng để sửa soạn đi làm nên cúp máy. Trước khi tắt điện thoại, Diệu không quên nói yêu chàng và rất vui khi thấy Phan trở về. Phan biết là Diệu nói với cả tấm ḷng. Chàng biết sẽ rất khó khi nói thật với Diệu!
    Nhà trọ của Diệu và Phan nằm trong khu sang trọng, toàn những người giàu có và có nhiều liên lạc với những nhân vật quan trọng, quyền thế. Diệu quen biết hết mọi người chung quanh, đi thăm viếng hàng xóm khi họ đau yếu hoặc biếu quà sau những chuyến đi xa về. Lúc c̣n chung sống với nhau, Diệu thường lôi Phan đi mua sắm những đồ cổ, hoặc mời hàng xóm đến ăn uống. Những người khách đàn ông dù không hỏi Phan trực tiếp nhưng họ biết chàng làm ǵ.
    Diệu tự học để trở thành một người đàn bà quư tộc thực thụ và làm cho hàng xóm quư mến và đưa nàng vào ṿng sinh hoạt của những người giàu có, quyền lực trong xă hội. Cha của Diệu bán bảo hiểm, anh nàng bán hàng cho hăng John Deere. Diệu không chấp nhận cuộc sống như thế. 18 tuổi Diệu đă lọt vào trường đại học Columbia, một trong những trường danh tiếng nhất trên nước Mỹ. Phan rất thán phục những bước tiến và cách thức dấn thân của vợ ḿnh trên nấc thang danh vọng, nhưng chàng không thích thú và không thể ḥa nhập với những người quen biết của Diệu.
    Khi người gác dưới nhà nh́n thấy Phan, ông ta có vẻ ngạc nhiên. Phan dùng thang máy đi lên lầu vào nhà trọ. Chàng thấy có một bàn viết mới kiểu Âu châu cổ điển mà chàng tin rằng chiếc bàn không mấy khi được chủ nhân dùng trong việc viết lách. Chàng vào pḥng ngủ, vẫn thấy h́nh của ḿnh ở đầu giường. Bức ảnh chụp trước khi hai người lấy nhau. Không có một tí bụi nào trên khung ảnh. Diệu vừa lau chùi sạch sẽ hay mới lấy từ ngoài kho về để chưng?
    Điều mà Phan nhận xét khi rảo xem khắp căn gác trọ mà Diệu gọi là nhà: không có sự hiện diện của chàng nơi đây. Tờ báo thể thao mà chàng hay mua năm chắc đă bị bỏ, không có lon bia nào trong tủ lạnh, quần áo Phan không c̣n trong tủ để chừa chỗ cho Diệu. Như thế này có lẽ sẽ dễ dàng cho Phan hơn khi nói lời chia tay.
    Diệu gọi về cho biết sẽ về muộn v́ bận việc trong sở. Nàng gọi 2 lần. Gần 9 giờ tối Diệu mới về.
    Phan nh́n vợ ḿnh. Diệu không thay đổi. Mái tóc đen dầy bồng bềnh, trông Diệu đẹp như một tài tử nổi tiếng của Ư. Bộ ngực đầy vĩ đại của Diệu luôn luôn là điểm chú ư đầu tiên của đàn ông cũng như đàn bà. Đấy cũng chính là một vũ khí của Diệu. Trông Diệu đẹp trong y phục thời trang, cô áo trễ xuống nửa ngực.
    Diệu chờ đợi Phan đến ôm hôn nhưng chàng lờ đi. Nàng đến ôm lấy Phan trong lúc chàng chỉ hờ hững lấy lệ. Nàng biết ngay có chuyện không ổn nhưng giả vờ như không biết.
    “Sao vậy anh? Chắc đi máy bay c̣n mệt hả?”
    “Ḿnh cần nói chuyện”
    “Nói chuyện ǵ vậy anh?” Ánh mắt Diệu thoáng lo âu.
    “Ngồi xuống đă”
    “Anh muốn uống ǵ không?”
    “Không. Anh chỉ muốn nói chuyện”
    “Rồi, th́ nói” Diệu cầm gối đặt xuống ghế và chờ đợi.
    Chiếc gối mới toanh, Phan nhớ vậy. Chàng ngồi xuống ghế cách xa Diệu. Phan cần một khoảng cách v́ nếu không chàng sẽ không ra khỏi cuộc hôn nhân này. Chàng không biết phải mở đầu ra sao.
    “Anh muốn ly dị. Chúng ta không c̣n sống như một đôi vợ chồng nữa”
    “Anh nói sao” Diệu giả vờ như nghe không rơ.
    “Anh nói là anh muốn ly dị. Chúng ḿnh sống xa nhau. Đây là lúc nên chấm dứt cuộc hôn nhân này”
    Mặt Diệu lặng đi như người vừa bị tát cho một bạt tai.
    “Đồ khốn nạn!”
    Má nàng đỏ lên trong sự giận dữ, rồi Diệu khóc.
    Phan thấy bất ngờ. Chàng tưởng đâu Diệu sẽ gào thét điên cuồng. Nàng đi vào pḥng tắm, ở trong đó cả 10 phút. Khi trở lại, Diệu đă lau khô nước mắt, phấn sáp trở lại. Nàng trở lại b́nh thường trong vị thế chủ động như mọi khi.
    “Anh không thể nào đối xử với em như vậy được! Em không thể để anh phá hủy hôn nhân của ḿnh được. Bao nhiêu người mơ ước cuộc hôn nhân của em và anh. Chúng ta thật xứng đôi vừa lứa. Anh bị căng thẳng trong công việc quá đó thôi. Em hiểu điều đó. Nếu có những khó khăn giữa chúng ḿnh, em sẽ giải quyết”
    “Em không thể giải quyết được ǵ cả khi ḿnh không sống chung với nhau. Có bao giờ em nói đến chuyện đi Jordan với anh đâu”
    “Em không thể bỏ công việc, anh biết như vậy. Em biết về phần anh điều nay rất khó khăn cho anh. Em cũng ước ǵ có thể bỏ mọi sự đến Amman ở với anh như những người vợ khác, nhưng em không thể. Đừng làm em cảm thấy áy náy v́ không theo anh”
    Phan lắc đầu. Đây không phải là chuyện áy náy:
    “Em không hiểu anh. Anh không muốn cuộc hôn nhân này nữa. Anh muốn ly dị. Không có ǵ có thể cứu văn được”.
    “Chuyện ǵ cũng có thể cứu văn được nếu ḿnh cố gắng. Ḿnh sửa đổi, hàn gắn thay v́ phá hủy. Anh phải tin vào chính ḿnh”
    Diệu không nghe Phan. Chàng phải nói sự thật thôi.
    “Anh có người khác” Phan nói và nghĩ rằng Diệu sẽ khóc, nhưng không, chẳng có tí nước mắt nào. “Và điều này không đúng nếu anh chưa ly dị”
    “Em đă nói với anh...” Diệu quả quyết “Em không cần biết anh có ai trong lúc xa nhà. Anh có bao nhiêu đàn bà con gái cũng được khi anh không ở đây. Em chỉ không muốn biết mà thôi”
    “Đây không phải là chuyện qua đường xác thịt. Anh yêu cô ta”
    “Đừng có nói kỳ cục như vậy. Em không cần biết cô ta là ai nhưng chắc chắn cô ta sẽ không làm anh hạnh phúc như em mang đến cho anh”
    “Anh chẳng hạnh phúc ǵ với em. Anh không vui sướng ǵ đă từ lâu lắm rồi”
    Diệu vẫn thản nhiên nói:
    “Em đă lo âu điều này từ lâu. Em sợ là anh không yêu em. Nhưng nếu chỉ là một người đàn bà th́ cũng dễ hiểu thôi. Em sẽ ngạc nhiên nếu không xảy ra như thế. Em hiểu đàn ông, anh cũng vậy. Anh cứ làm như anh cứng cỏi lắm, nhưng anh cũng vậy thôi”
    Phan phản kháng nhưng Diệu không nghe.
    “Em đi pha rượu rồi trở lại”.
    Nàng đi về phía pḥng ngủ trước khi Phan có thể phản đối. Chàng nghĩ ḿnh cũng cần phải uống một ly rượu. Chàng pha hai ly rượu. Phan thêm một quả olive vào ly rượu cho Diệu. Chàng tự hỏi liệu ḿnh có thể trở lại câu chuyện khi năy hay là chỉ bỏ đi.
    Phan mang hai ly rượu ra pḥng khách và chờ Diệu trở lại. Tại sao nàng lâu như thế? Nhưng Phan hiểu. Chàng vẫn ngồi yên trên ghế và uống rượu.
    Diệu trở ra với chiếc áo ngủ đen mỏng dính rất gợi cảm phô trương bộ ngực căng đầy nhấp nhô theo nhịp bước. Phan muốn lắc đầu nhưng mắt chàng không thể rời thân h́nh Diệu.
    Nàng ngồi xuống cạnh Phan:
    “Em cần anh. Em cần người chồng của em” Diệu ôm lấy Phan.
    “Đừng, đây không phải lúc” Phan kêu lên.
    “Em chờ anh cả 5 tháng nay. Em cô đơn quá.”
    Và rồi Diệu mơn trớn và làm đủ cách để Phan phải chịu thua.
    Sáng hôm sau khi Diệu c̣n đang tắm, Phan thay quần áo và rời khỏi căn gác. Chàng bực bội với chính ḿnh v́ đă thua Diệu. Lần tới chàng sẽ để luật sư của ḿnh nói chuyện với Diệu. Khi Phan đóng cửa “nhà”, chàng biết đây là lần cuối.

  4. #14
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 13



    Phan chờ đợi ông Hoàng giao nhiệm vụ. Vụ bom nổ ở Frankfurt đă làm cho mọi cơ quan căng thẳng. Hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, thay đổi chính sách này sang đến chính sách kia. Chiếc xe bom đă đậu đối diện với ngân hàng Citibank và phát nổ vào thời điểm đông đảo người qua lại. Mấy chục người chết, hàng trăm người bị thương. Cứ vài tiếng Phan lại ghé ngang văn pḥng ông Hoàng nhưng ông ta vẫn không có mặt. Chàng quyết định nếu ông ấy cần đến ḿnh th́ sẽ đi t́m ḿnh thôi!
    Ngày hôm sau ông Hoàng gửi email cho Phan, hẹn chàng ở trung ương mới của CIA lúc 9 giờ, một trung ương “ma” mà chỉ có những người trong cuộc mới biết đến.
    Nới đây là một ṭa nhà mới xây. Phan tự hỏi v́ sao không gặp gỡ ở văn pḥng ông Hoàng như thường lệ ở lầu thứ 4?
    Đến địa điểm mới đă thấy người thư kư riêng của ông Hoàng đợi Phan. Dè đâu đây chưa phải là địa điểm gặp gỡ nhưng là một địa chỉ “ma”! Viên thư kư đưa Phan ṿng vèo một lúc lâu, cuối cùng đến cuối một hành lang dài rồi ngừng trước cánh cửa không có bảng tên, chỉ là một cánh cửa b́nh thường không có ǵ đáng chú ư ngoại trừ bên phải có hộp nút bấm mật mă để mở cửa.
    Phan quay mặt đi khi người thư kư bấm mật mă và đưa bàn tay lên để máy đọc vân tay nhận diện. Cửa mở nhẹ nhàng. Bên trong là thang máy mà phải có ch́a khoá mới xử dụng điều khiển thang máy lên xuống. Thang máy đi xuống nhanh và êm, có lẽ chỉ chừng khoảng 15 giây là đến nơi. Khi cửa thang máy mở, cô thư kư c̣n đưa Phan đi qua nhiều lớp cửa chỉ mở được nếu dùng đúng mật mă, đến một nơi kín như bưng, không cửa sổ và rộng mênh mông như một sân chơi bóng bầu dục.. Trong căn hầm toàn là máy móc đủ loại, nhiều máy điện toán. Hàng mấy chục người đang làm việc trước những màn h́nh điện toán khác nhau. Phan đoán ṭa nhà này nằm về phía bắc của khu tổng hành dinh trung ương t́nh báo CIA.
    Từ đàng xa ông Hoàng nhận ra Phan và giơ tay vẫy.
    “Đây là công viên mà ông nói tới lúc trước phải không?”
    “Đúng là một công viên phải không?”
    Trông ông Hoàng có vẻ hài ḷng với “công viên” này khi nói với Phan:
    “Nơi đây không hề hiện hữu trên bản đồ, tôi nói vậy để anh hiểu. Cho dù anh có nói với ai người ta cũng chẳng tin là có một nơi chốn như vậy”
    “Tại sao ông muốn tôi đến đây?”
    “Những điệp vụ phản gián từ nơi đây đi ra ngoài có thể gọi là không chính thức! Bởi v́ chính tổng thống cũng không được thông báo một cách chính thức trên giấy tờ và cũng v́ thế mà tổng thống tuy biết đấy nhưng không có giấy tờ văn kiện ǵ để nói với Quốc Hội cả. Nơi đây cơ quan t́nh báo CIA có thể chịu mọi nguy hiểm, vượt qua hàng rào luật pháp quy định hay bất cứ mọi thủ tục giấy tờ rườm rà từ trên xuống dưới đều không ảnh hưởng ǵ. Đây là một thế giới khác thấy chưa? Anh thấy sao? Phải nhận là anh thán phục?”
    “Khi tôi không t́m thấy ông ở đâu cả là lúc ông ở đây phải không?”
    “Đúng vậy!” Ông ta nói với vẻ hănh diện.
    Phan nh́n quanh. Ở cuối “công viên” có một màn h́nh vĩ đại. Chàng chưa bao giờ thấy nơi nào như đây. Những người làm việc cũng khác. Toàn là những người trẻ, trong khoảng từ 20 đến 30 tuổi là cùng. Họ toàn mặc quần jeans, áo thung, không hề thấy cà-vạt. Chẳng khác ǵ đây là lớp sinh viên ở đại học.
    “Ông thành lập một trung ương t́nh báo của riêng ông?”
    Ông Hoàng gật đầu:
    “Đúng! Những người làm việc đây có thể không ai biết đến nhưng những việc làm của họ dù chỉ trong bóng tối nhưng họ chính là hy vọng của chúng ta. Chính những người trẻ này biết rằng một ngày nào đó trong tương lai, thay v́ là xe bom nổ ở Đức hay New York hay bất cứ nơi nào, sẽ là bom nguyên tử nổ chứ không c̣n là bom thường cướp đi vài chục nhân mạng. Nếu đó là bom nguyên tử nổ th́ sự thiệt hại thật kinh hoàng và con số thương vong sẽ lên đến hàng triệu người! Những người trẻ này làm việc liên lỉ để t́m bom và giết những kẻ đặt bom. Đó là tại sao tôi yêu những người trẻ này. Trông họ không phải là những kẻ sát nhân, nhưng để đạt mục đích ngăn chặn con số thương vong của những kẻ vô tội, họ sẵn sàng trở thành sát thủ”
    Phan nh́n lại những người quanh chàng ở đây, đến một nửa là phụ nữ. Họ vừa nhai kẹo vừa làm việc, họ có thể hút thuốc nếu được phép. Người th́ trông như những nhân viên ṣng bài, kẻ th́ có vẻ nhu thuận hơn.
    “Này Quyên!” Ông Hoàng nói với một phụ nữ chừng 30 tóc nâu đang làm việc gần đó “Nói cho ông này biết cô đang làm ǵ?”
    Cô gái tên Quyên ngẩng đầu lên nh́n ông Hoàng có vẻ ngạc nhiên. Ông Hoàng gật đầu ra hiệu cho cô ta nói.
    “Tôi đang theo dơi một tổ hoạt động ở Syria. Đêm qua họ ở Darmascus. Hôm nay họ có mặt ở Dayr al-Zor trên đường đến biên giới Iraq. Nhưng tôi thấy họ không đến nổi biên giới để qua tới Husbaya. Có những sát thủ bí mật quanh đó.. Một khi có chỉ thị là họ ra tay”
    Cô gái nói xong và mỉm cười. Nụ cười của một sát thủ chuyên nghiệp.
    “Những sát thủ bí mật mà cô nói đó làm việc cho ai?”
    “Chẳng làm việc cho ai cả. Tuy nhiên chúng ta cần những người làm việc như cô Quyên đây chẳng hạn.” Ông Hoàng trả lời thay cho cô gái.
    Ông ta nắm tay Phan kéo chàng đi về hướng một văn pḥng.
    “Đi với tôi! Tôi muốn anh gặp một người!”
    Bên trong văn pḥng, Phan nh́n thấy một người đàn ông gầy, da ngăm đen đeo kính đang chăm chú làm việc trên máy điện toán. Người đàn ông khoảng gần 40 tuổi, có thể già hơn Phan chừng vài tuổi. Khi đến gần, chàng nhận ra ngay đây là một người Ả rập. Người đàn ông ngẩng đầu lên nh́n Phan và ông Hoàng rồi lại cúi xuống làm việc tiếp. Những ngón tay của anh ta chạy trên bàn viết của máy điện toán như chớp.
    “Xin lỗi đă làm cho mọi người phải chờ. Tôi vừa chuyển đi hết tài khoản trong chương mục của một người lănh đạo Salafist tại Riyadh. Ông ta sẽ tưởng rằng một người trong nhóm cầu nguyện của ông ăn cắp tiền. Và nếu chúng ta may mắn, ông ta sẽ giết người này” Người đàn ông cười với vẻ thích thú khi nghĩ đến kết quả chuyện ḿnh làm.
    Ông Hoàng giới thiệu với Phan:
    “Đây là Sam. Đối với tôi và anh th́ Sam quá thông minh, hơn chúng ta nhiều lắm”
    “Khi ông không uống rượu nhiều quá, ông c̣n thông ḿnh hơn nhiều. Không ai biết được ông nghĩ ǵ!”
    Anh ta giơ tay bắt tay Phan.
    “Sam sinh ra ở Ai Cập, đến Mỹ để học cao học. Sam có bằng tiến sĩ về toán và kinh tế. Khi làm việc cho những công ty tài chính, anh ta giàu có lắm. Giàu đến độ anh ta muốn cho lại những tiền đó cho xứ sở mà anh ta nuôi dưỡng. Tôi nói có đúng không nhỉ?”
    “Đúng cả!”
    “Tôi đọc hồ sơ lư lịch của anh ta và tôi thích quá. Khi c̣n ở Ai Cập anh ta là thần đồng về toán học, được học bổng sang Mỹ học. Kiếm nhiều tiền trên thị trường chứng khoán, thông minh nhưng tàn nhẫn. Anh ta là người rất đặc biệt”
    “Ông nói sai, tôi chẳng có ǵ đặc biệt. Phần lớn những người làm việc trong thị trường chứng khoán Wall Street đều thông minh và tàn nhẫn. Sự khác biệt giữa tôi và họ là tôi ít ích kỷ hơn họ.”
    Quay sang Phan, Sam nói tiếp:
    “Tôi chọc ông Hoàng, nhưng tôi rất thích làm việc ở đây.”
    Ông Hoàng đóng cửa văn pḥng nói:
    “Chúng ta cần nói chuyện”
    Ông Hoàng ra hiệu cho Phan và Sam ngồi xuống ở bàn họp dài giữa văn pḥng. Một màn ảnh lớn gắn trên tường đối diện với bàn làm việc của Sam.
    “Chúng ta dựng lên nhiều thứ mới mẻ. Để làm công việc đó tôi sẽ cho anh (Phan) biết một vài bí mật. Bí mật đến độ không ra khỏi căn pḥng này. Tôi muốn anh hiểu điều đó”
    Phan gật đầu nói:
    “Tôi sẽ không được nói ǵ với ai ngay cả với trung ương t́nh báo”
    “Hiển nhiên như thế, nhưng tôi muốn nói đến một chuyện khác. Sau khi anh ra khỏi nơi đây, anh trở lại làm việc bên ngoài. Đó là lư do tại sao tôi không nói với anh về những chuyện nơi đây. V́ rất nguy hiểm. Tôi không thể chia sẻ với những ai có thể bị bắt trong lúc làm việc. Khi bị bắt người đó có thể bị nhục h́nh để buộc khai ra mọi bí mật. Nhưng rồi tôi suy nghĩ. Không c̣n cách nào khác hơn. Vậy th́ giao ước giữa tôi và anh là: nếu anh bị bắt, anh không thể khai tin tức này. Anh phải khẳng định. Anh có hiểu ư tôi?”
    Phan hiểu ông Hoàng nói ǵ nhưng chàng muốn rơ hơn:
    “Khẳng định nghĩa là sao?”
    “Nếu bị bắt, nếu nghĩ rằng không thể nào chịu nổi th́ anh phải cương quyết. Chúng tôi sẽ cho anh một loại thuốc đặt trong miệng như một thứ vỏ bọc ngoài răng khi anh bắt đầu hoạt động bên ngoài. Trong trường hợp hiểm nguy, anh chỉ cần cắn mạnh, thuốc độc bên trong sẽ tiết ra. Giản dị và rất nhanh. Thuốc độc có vị ngon nữa. Người ta nói với tôi như vậy. Lúc nào tôi cũng mang theo người những loại như thế. Vậy th́ anh có đồng ư hay không? Tôi không nghĩ là anh sẽ từ chối? Ḿnh có thể chấm dứt cuộc chuyện tṛ ở đây”
    Phan suy nghĩ. Mười lăm phút trước đây chàng không biết đến thế giới này. Chàng nghĩ đến Ánh Minh, nhưng liền sau đó h́nh ảnh nàng biến mất.
    “Xong!” Phan nói.
    “Tốt!” Ông Hoàng bắt tay chàng “Tôi không hỏi anh điều này nếu tôi không chắc chắn là anh sẽ đồng ư. Đây là một âm mưu giữa 3 người chúng ta trong căn pḥng này. Không ai biết ngoài ba chúng ta. Rơ ràng chưa?”
    Ông ta nói tiếp:
    “Tôi nói sơ sơ cho Sam nghe về ư kiến của anh. Anh ta thích thú vô cùng và cho rằng kẻ địch sẽ mắc bẫy”
    Sam gật đầu:
    “Ư kiến rất sáng tạo và hay!”
    “Vậy điều đầu tiên là chúng ta phải t́m ra một xác người. Anh có ư kiến ǵ không Phan?”
    “Xác chết đó phải ra vẻ là một điệp viên, dĩ nhiên đó là điểm chính. Nên vào khoảng tuổi tôi. Một người mà có thể len lỏi vào mạng lưới của Sun. Phải là người da trắng. Khỏe mạnh. Cơ bắp tốt. Và phải là một người Thiên Chúa giáo”
    “Nghĩa là sao?”
    “Không bị cắt b́. V́ nếu kẻ thù thấy kẻ này bị cắt b́ th́ sẽ nghĩ đây là một người Do Thái”
    “Đúng vậy phải không Sam?”
    “Đúng thế. Tôi phải nói là người Ả Rập rất ghét người Do Thái”
    “Xác chết đó phải như thế” Phan tiếp tục nói “Nhưng làm sao ḿnh có được 1 xác chết như vậy? Liệu FBI có thể kiếm cho ḿnh một xác chết như vậy ở nhà quàn không?”
    “Không được! Tôi không tin FBI. Chỉ có những anh em trong những tổ chức hoạt động đặc biệt mới kiếm cho ḿnh được thôi. Họ sẽ làm, kiếm xác chết giao cho ḿnh và không hỏi, không thắc mắc ǵ hết”
    “Vậy th́ để quân đội lo vụ đó” Phan nói. Chàng rất hoan hỉ khi thấy ư kiến của ḿnh được chấp nhận.
    “Tôi đă liên lạc với họ. Cũng phải vài tuần lễ. Có thể anh sẽ ra nước ngoài khi chuyện đó xảy ra. Tôi c̣n nghĩ ra tên của xác chết đó là Hạc. Tên tuổi mới toanh, anh có thích không?”
    “Ông muốn chọn tên nào cũng được. Đừng chọn tên Phan thôi”
    “Anh sẽ là người làm hết mọi sự. Tôi quá già. Sam th́ quá kỳ quái! Chỉ c̣n anh thôi!”

  5. #15
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 14



    Sam cặm cụi làm việc trên máy vi tính và quên hết mọi sự chung quanh anh ta. Phan quan sát Sam và chàng chợt liên tưởng người thanh niên này như một kẻ tị nạn đă giúp nước Anh và Mỹ thắng Thế Chiến Thứ Hai.
    Sam nói với Phan:
    “Những tháng trước khi ông nghe thấy tên Sun ở Iraq th́ ở đây tụi tôi bắt đầu nghiên cứu và t́m hiểu. Chúng tôi biết cũng kha khá về nhân vật này”
    Sam chỉ vào màn h́nh máy vi tính cho thấy h́nh ảnh một người đàn ông Ả rập gầy g̣, có râu nhưng được cắt tỉa gọn gàng, đầu đội mũ trắng, loại chỉ che chỏm đầu. Đó là một khuôn mặt thông minh, không ra vẻ sát nhân mà có vẻ như một học giả. Nhưng điều mà Phan chú ư nhất là đôi mắt của người này: đôi mắt rực lửa thù hận.
    “Chúng ta rất may mắn có được ảnh này. Đây là một bức ảnh cũ trong thẻ thông hành trước khi y biến mất. Sun có thể ở bất cứ nơi nào và cũng có thể chẳng ở đâu cả. Trong những đền thờ Hồi giáo thuộc phe quá khích, mọi người thầm th́ với nhau rằng Sun là một bóng ma! Họ viết những bài thơ về y, thu thanh lại để truyền tay nhau. Trong thế giới của Al Qaeda, Sun đă trở thành một người hoạch định mọi hoạt động của nhóm này. Sun chính là người châm ng̣i cho nhiều biến cố như vụ năm 1996 tại Kabul, hay năm 2006 tại Baghdad. Sun là cái cầu nối kết giữa nhóm Al Qaeda già cỗi và nhóm Al Qaeda trẻ. Ai cũng t́m kiếm y nhưng chúng ta chưa thể t́m ra Sun”
    Phan nghiên cứu khuôn mặt trên màn h́nh máy và cố thu lại h́nh ảnh đó vào trong trí nhớ của ḿnh. Phần th́ chàng tức giận v́ ông Hoàng đă dấu chi tiết này về thân thế Sam trong vài tháng qua. Nhưng trên hết là sự ṭ ṃ và cũng háo hức xem Sam và ông Hoàng sẽ khai triển ư kiến của chàng ra sao.
    Sam vẫn tiếp tục:
    “Chúng ta biết Sun từ đâu đến mặc dù hiện giờ không biết y đang ở đâu. Sun là người Syria, từ Hama. Tên thật của y là K. Sham. Tất cả những người con trai thuộc ḍng họ của y đều bị giết bởi quân đội của Assad năm 1982. Tất cả những người này đều gia nhập phong trào “Anh em Hồi giáo”. Sau cuộc tàn sát đẫm máu tại Hama, nhóm anh em Hồi giáo Ả rập Saudi nhận nuôi dưỡng Sun. Y học kỹ sư điện và vật lư tại Riyadh. Và c̣n học thêm về khoa học. Sun rất thông minh, tôi rất tiếc phải nhận như thế. Những kết quả về học hành của Sun có thể nói là vượt bực. Chúng ta t́m thấy những tài liệu tại Afghanistan, trong đó cho thấy Sun đă nghiên cứu về bom nguyên tử”
    “Nói cho Phan nghe về vụ xe bom tại Milan và Frankfurt”
    Sam rà con chuột để t́m những dữ liệu và h́nh ảnh về vụ xe bom nổ tại Frankfurt. Anh ta tŕnh bày:
    “Chúng ta biết là Sun thích làm những tṛ bom nổ dấu trong xe. Ḿnh bắt được những mẩu tin nhắn từ những nhân vật cao cấp trong Al Qaeda (mặc dù không biết đó là ai) muốn những kẻ tự sát với bom đến Âu Châu và Mỹ để giết những người Thiên Chúa giáo cũng như Do Thái. Nhưng không được sát hại những người theo Hồi giáo. Sun muốn những kẻ khủng bố tiến về phương tây. Không phải chính Sun ra lệnh này nhưng là một viên chức cao cấp và thân cận của y. Sau đó xảy ra vụ nổ bom tại Milan”
    Một h́nh ảnh khác hiện ra trên màn h́nh cho thấy những mảnh vụn bằng sắt. Sam chỉ tay và giải thích:
    “Tôi không đi vào chi tiết v́ không thuộc lănh vực chuyên môn của tôi. Nhưng FBI cho rằng vụ bom nổ gần đây tại Milan không khác ǵ vụ nổ bom tại Baghdad nhiều năm trước do Sun gây ra. Vụ xe bom nổ tại Frankfurt cũng thế. Có phải vậy không ông Hoàng?”
    “Đúng thế” ông Hoàng gật đầu “Sun có một hệ thống hàng loạt những người làm việc cho y nhưng đang trong trạng thái án binh bất động. Bọn này có thể hoạt động dưới tầm quan sát của ta. Chúng có thể làm bom, đặt vào những nơi được ra chỉ thị rồi trốn mất. Chúng biết những điều phải làm. Chúng dùng những chiếc xe bị ăn cắp, hóa trang khi lái xe. Chúng ta có những h́nh ảnh bọn chúng lái xe tại Milan và Frankfurt, có cả mặt mũi chúng, nhưng cảnh sát Âu Châu không thể t́m ra chúng bởi v́ chúng hóa trang quá giỏi. Sun có thể tiến đến mục tiêu tại Mỹ, có thể không phải là bom thường mà là bom nguyên tử hay bom với vũ khí hóa học. Anh có nhớ nhân vật Karla của t́nh báo Nga trong tiểu thuyết gián điệp của nhà văn nổi tiếng Le Carré? Có thể nói Sun là Karla của Al Qaeda. Trong tay của y nắm giữ bao nhiêu sợi dây. Một ngày nào đó y sẽ xử dụng!”
    “Ṭa Bạch Cung có biết chuyện này không?”
    “Dĩ nhiên là không. Đừng quên nơi đây không hề hiện hữu.”
    Phan quan sát những h́nh ảnh. Chàng hỏi ông Hoàng:
    “Cho tôi hỏi một câu hỏi rất ngớ ngẩn: Tại sao ḿnh cũng biết khá nhiều về Sun nhưng rồi lại quá khó khăn để tiêu diệt y vậy?”
    Cả Sam và ông Hoàng đều yên lặng. Cuối cùng ông Hoàng mới nói:
    “Đó chính là điệp vụ tại Amman nhắm vào đấy. Chúng ta muốn Sun phải lộ diện. Ḿnh phải làm như đă biết Sun ở đâu để y hoảng và phải chạy hoặc liên lạc với ai đó. Đó là một trong những nghề của tiến sĩ Sam đây, phải không?”
    Thanh niên Ai Cập gật đầu:
    “Khi làm việc trong thị trường chứng khoán, tôi phải quan sát. Một khi bắt gặp một cái ǵ khác lạ là chú ư ngay. Dù là một sự khác lạ nhỏ nhưng lại trở nên quan trọng vô cùng. Thời đó tôi kiếm nhiều tiền lắm. Bây giờ tôi áp dụng cùng phương pháp này để làm việc cho ông Hoàng”
    “Thấy anh ta hay không? Nói tiếp nữa đi Sam”
    “Đối đầu với Al Qaeda, sự thách thức là phải đẩy chúng nó lộ diện để ḿnh theo dơi. Nếu chúng nó không liên lạc bằng điện thoại để chúng ta có thể nghe lén được, th́ ḿnh phải đe dọa để chúng phải thay đổi phương pháp. Chúng mua điện thoại mới hoặc thẻ điện thoại tại Pakistan mà không biết là bị chúng ta theo dơi. Hay chúng đổi máy vi tính mà không biết rằng mọi máy điện toán đều bị chúng ta kiểm soát được cả. Không một email nào trên thế giới mà không lọt vào tai mắt của chúng ta. Chúng ta có thể vào lọt bất cứ nơi đâu v́ thế. Chúng mang máy tính, máy vi tính, điện thoại đi bất cứ nơi đâu chúng ta cũng có thể t́m ra.”
    Ông Hoàng nói tiếp lời Sam:
    “Chúng ta lùa chúng vào bẫy. Chúng ta làm chủ hệ thống truyền thông trên toàn cầu. Khi ḿnh ngăn chặn là làm chúng hoảng và sẽ lăn vào bẫy chúng ta giăng ra. Giả sử ḿnh bắt một loạt bọn chúng tại Lodon, Uzberkistan, Bum****, Indiana. Anh nghĩ ḿnh sẽ làm ǵ với bọn đó?”
    “Tra hỏi chúng. Đưa chúng đến những nhà tù tại Gitmo, hay gửi chúng đến cho Sanh”
    “Dĩ nhiên là tra hỏi. Điều đó cũng giúp ích nhưng đó không phải là mục đích. Cho dù chúng không khai nhưng đồng bọn bên ngoài sẽ nghĩ là chúng khai hết. Thế là bên ngoài chúng đổi điện thoại, địa chỉ.. đủ mọi thứ hết. Sớm hay muộn chúng cũng phải liên lạc với những người trong danh sách mà chúng ta hằng theo dơi. Chỉ cần chúng chúng đụng vào một đầu mối thôi là cả hệ thống bật đèn hết lên. Hay là khi chúng ta buộc chúng phải thay đổi chỗ ở v́ hoảng sợ. Đừng quên những sự di chuyển rất nguy hiểm. Chúng ta theo dơi mọi sự di chuyển trên không, đường bộ hay đường thủy”
    Phan xen vào:
    “Nhưng ông vẫn chưa bắt được Sun. Nếu Sun khác những người khác, hiển nhiên là như vậy, th́ những kỹ thuật mà ông và Sam vừa nói có thể rất tốt cho những người khác nhưng không thể cho Sun. V́ hắn ta vẫn im lặng. Đó là tại sao ḿnh cần một cái ǵ mới.”
    “Bây giờ th́ anh biết câu trả lời rồi!”
    “Lừa gạt!”
    “Đúng vậy. Anh nói với tôi hôm nào ḿnh phải chui vào được mạng lưới của y để rồi ḿnh sẽ quấy động loạn lên trong đầu óc của y. Ḿnh sẽ cho nó những tin tức làm nó phải hoảng loạn, rồi sợ, để nó phải t́m hiểu. Lúc đó nó phải liên lạc. Chúng ta sẽ quan sát theo dơi”

    *

    Cả ba tạm nghỉ để uống cà phê. Giám đốc t́nh báo trung ương CIA đ̣i ông Hoàng lên văn pḥng để nói về vụ xe bom nổ tại Franfurt. Ông Hoàng đi, chỉ c̣n Phan và Sam.
    Phan lợi dụng lúc này đ̣i Sam dẫn đi xem khắp nơi.
    “Tôi đưa anh đi một ṿng, nhưng phải hiểu ở đây ḿnh làm nhiều thứ nhưng chỉ là xây dựng những ảo tưởng. Như căn pḥng này là mặt sau của khu thương mại Al Qaeda. Hăy bắt đầu với văn pḥng du lịch.”
    Sam đưa Phan đến cuối pḥng. Tại một bàn giấy có 3 người trẻ tuổi, chắc chẳng có ai ngoài 30 tuổi. Một cô gái trong bọn chải tóc dựng ngược làm Phan chú ư.
    “Này An! Giải thích cho người khách đây là cô đang làm ǵ. Tôi nói với anh ta mấy người thuộc văn pḥng du lịch”
    “À.. chẳng hạn như những người thuộc nhóm Al Qaeda phải di chuyển và họ biết ḿnh sẽ theo dơi nếu bất kỳ cái ǵ được ghi lại trong máy vi tính. Nên họ phải t́m một cách nào không thể t́m ra được v́ không lưu lại. Chúng tôi ở trong nghề đó”
    “Cho anh ta một thí dụ”
    Anh đưa Sam và Phan sang một bàn khác nơi mà một cậu thiếu niên da màu đang lướt tay trên bàn phím của máy vi tính như mưa.
    “Đây là Hân. Anh ấy đang theo dơi một đường dây của ḿnh ở Karachi. Tên người chủ tiệm ḿnh không biết, mà chỉ gọi anh ta là Oz. Đừng hỏi tôi tại sao lại gọi anh ta như thế. Ox chuyên môn làm giấy tờ du lịch không thể truy t́m gốc. Anh ta giỏi lắm. Giả dụ anh là một thánh chiến quân muốn đi máy bay từ Karachi đến Luân Đôn dưới một cái tên giả và thông hành giả, Oz sẽ làm ngay được. Anh ta lo liệu mọi sự hết với giá rẻ. Người này chỉ người kia đến Oz. Trong khi đó chúng ta nh́n thấy được danh sách những kẻ mua thông hành giả và việc của chúng ta là đối chiếu những người trong danh sách đó với danh sách mà chúng ta đang canh chừng và theo dơi. Trong tiệm của Oz có gắn máy h́nh kín đáo nên ḿnh có thể theo dơi bất cứ ai đến đó rồi đối chiếu với những h́nh ảnh ḿnh đang lưu giữ. Cho anh ta coi đi Hân!”
    Cậu thanh niên da mầu Mỹ lai Pakistan cho Phan thấy trên màn h́nh một cửa hàng tại Karachi. Một người đàn ông da sậm màu đang hỏi mua vé đi Morocco.
    “Chúng ta sẽ t́m ra người đàn ông muốn mua vé đi Morocco là ai và sẽ bán vé cho y, để y đi và theo dơi xem y làm những ǵ. Có thể ḿnh sẽ trộm điện thoại y một lúc nào đó rồi copy thẻ sim để biết xem y nói chuyện với ai. Ồ, ḿnh làm những điều tệ quá phải không?” Nói xong, An cười khúc khích.
    Mọi người đều phá lên cười. Đây là một tṛ chơi!
    Sam đưa Phan đến một chỗ khác mà anh ta mô tả là ngân hàng. Nơi đây cũng vậy. Đây là nơi mà những bọn khủng bố ch́m cần chuyển tiền đi khắp nơi trên thế giới. Hoa Kỳ và các nước đồng minh đă đóng cửa mọi ngă ngách dễ dàng bằng cách gây áp lực với các ngân hàng, các tổ chức từ thiện Hồi giáo. Điều này làm cho bọn khủng bố khó chuyển tiền đi. Để đáp ứng nhu cầu này, Sam và nhóm người làm việc ở đây đă tạo ra một nguồn chuyển tiền mới bằng cách dùng nhiều người do Sam và ông Hoàng nối kết. Thường người này không biết người kia và không biết nguồn tiền từ đâu đến nhưng tất cả đều chạy về kho dữ liệu của Sam.
    “Anh phải nghĩ như chúng nghĩ” Sam giải thích “Đây là cái lợi của tôi. Tôi lớn lên với chúng nó, tôi biết chúng nghĩ ǵ, chúng cần ǵ, di chuyển ra sao. Khi tôi hiểu chúng cần ǵ th́ tôi t́m cách để cung cấp những điều chúng muốn như vé máy bay, giấy thông hành, đổi tiền, chỗ trú ẩn bí mật tại những thành phố lớn lạ lẫm, điện thoại, máy vi tính. Chúng không bao giờ biết mặt tôi, nhưng tôi phục vụ chúng, mọi ngày, 24 giờ một ngày. Đây là chương tŕnh làm ăn của tôi”
    Trên màn h́nh máy vi tính của “ngân hàng Sam” hiện ra một loạt h́nh ảnh c̣n trẻ. Ông Hoàng và Sam đă tạo ra cả một hệ thống tuyệt vời và thông minh. Chỉ có một điều là chưa thấy Sun xuất hiện! Phan đă được nh́n thấy h́nh ảnh của Sun cũng như biết về thân phận của y. Bây giờ việc của chàng là làm sao lừa Sun ra khỏi chỗ trú ẩn!

    *

    Chương 15

    Ông Hoàng trở lại “công viên” với cặp mắt đỏ ngầu! Ông ta than:
    “Mọi người la hét khi thua trận!”
    Ông ta không giải thích nhưng Phan có thể đoán. Người ta không thích bị đe dọa mà thích phản công. Rồi lại sợ hăi khi những viên chức t́nh báo không t́m ra kẻ thù. Mọi sự đều đè nặng lên vai ông Hoàng bởi v́ ông ta là người duy nhất t́m ra câu trả lời.
    “Họ sẽ bắt tôi tường tŕnh sớm nên ḿnh cần làm việc ngay. Mấy ngày qua chúng tôi đă hoàn thành anh chàng Hạc như ư kiến của anh.”
    Ông Hoàng ra hiệu cho Sam.
    “Nào Sam!”
    “Đây là Omar.”
    Trên màn h́nh cho thấy h́nh ảnh một người Ả Rập trạc khoảng gần 40 tuổi, ăn mặc ra vẻ một chuyên gia. Người này râu cắt tỉa cẩn thận và có vẻ là một người Hồi giáo ngoan đạo.
    “Omar là một kiến trúc sư từ Ma’an. Đây là một thành phố rất bảo thủ và đầy tín ngưỡng. Hiện tại Omar ở Amman, nơi anh ta làm việc là một công ty chuyên thiết kế kiểu mẫu nhà cửa theo cung cách Hồi giáo. Omar rất ngoan đạo và hoạt động cho nhiều tổ chức thiện nguyện do Saudi bảo trợ. Từ một thập niên qua, Omar thường xuyên đi Zarqa, phía bắc của thủ đô, để dự những ngày thứ sáu cầu kinh. Nhiều người thuộc nhóm học hỏi kinh thánh Koran cùng với Oamr đột nhiên biến mất một cách bí ẩn. Chúng ta nghĩ rằng những kẻ đó đă theo bọn quá khích Hồi giáo hay khủng bố. Ḿnh cho rằng lúc c̣n trẻ Omar đă định đến Afghanistan để gia nhập nhóm trên nhưng rồi anh ta đổi ư ở lại hoc và ra trường là kiến trúc sư. Đó là lư do tại sao nhiều người trong đền thờ tin tưởng Omar bởi v́ anh ta không đụng chạm đến ai. Nhiều người ở Zarqa nghĩ Omar theo Al Qaeda, nhưng không phải. Anh ta chỉ là một kẻ rất thông minh, cứng cỏi và ngoan đạo”
    “Ngừng lại!” Phan kêu lên “Làm sao mà ông biết nhiều về một người trong vùng của tôi như vậy? Omar không phải là người của tôi! Tôi chưa bao giờ biết Omar là ai. Ông biết Omar qua Sanh chăng? Ông cũng đang song song điều khiển hay sao đây?”
    “Đừng nóng! Sanh không hề biết Omar. Tôi không phạm một lỗi lầm nào thêm nữa đâu. Omar là một trong những chương tŕnh của Sam. Chúng ta sẽ dùng Omar là mặt nổi về kiến trúc xây dựng kiểu Hồi giáo để ḿnh có thể xây văn pḥng cho Al Qaeda như thêm vào một dịch vụ mới ngoài chuyện làm du lịch và ngân hàng.”
    “OK. Nhưng làm sao mấy người t́m ra Omar?”
    “Sam biết gia đ́nh Omar”
    “Thế nghĩa là sao?”
    Sam trả lời:
    “Có nghĩa là em trai của Omar nằm trong danh sách ăn lương của tôi. Em trai Omar làm cho ngân hàng UBS tại Dharan. Người này làm thêm một việc tay trái nữa mà y không biết là làm cho ḿnh. Những nhà đầu tư Saudi thời đó đến công ty tôi làm việc lúc tôi c̣n ở Wall Street được tôi giới thiệu đến em trai của Omar. Người này giới thiệu người kia. Hiện nay những nhà đầu tư đó đă dùng cậu em của Omar để chuyển tiền. Mạng lưới mà tôi đă cho anh xem khi năy là do tôi dựng lên liên kết từ người họ hàng này đến họ hàng kia”
    Phan mỉm cười và lắc đầu nói:
    “Tôi hiểu rồi! Omar cũng chỉ là một trong những thứ giả trá trong ư kiến của tôi thôi. Ḿnh cứ làm như Omar là người của ḿnh mặc dù sự thật không phải như thế. Có phải không nào?”
    “Đúng như vậy!” ông Hoàng vỗ vai Phan với vẻ thích thú ra mặt “Thực t́nh mà nói tôi rất thích ư kiến này. Tôi nghĩ ḿnh sẽ thành công!”
    “Sẽ thành công nếu ḿnh làm cho thật đúng!” Phan hứng khởi hơn bao giờ hết “Chúng ta làm như Omar là một phần tử của mạng lưới kẻ địch. Ḿnh cho y đi lung tung, gửi đi chỗ này chỗ khác. Ḿnh làm cho phía bên kia lo sợ v́ y. Có thể ḿnh làm cho y trở thành một bom xe luôn cũng được. Làm cho Sun ghen tức và lo âu là y phải lộ diện”
    “Ḿnh làm cho Sun phát điên lên!” Ông Hoàng lạc quan “Ḿnh sẽ làm cho Oma trở thành một con bài quan trọng để kẻ địch phải t́m hiểu xem Omar định toan tính ǵ. Và Sun phải ra mặt. Liên lạc với kẻ này người khác. Bắt buộc là phải xảy ra như thế. Y sẽ tưởng rằng hàng ngũ bị lũng đoạn. Y sẽ hoảng và phán đoán sai lầm. Đàn em của Sun sẽ hoang mang. Lúc đó ḿnh ra tay!”
    Ông Hoàng ra lệnh cho Sam:
    “Cho coi tiếp đi!”
    Màn h́nh cho thấy bề mặt của một toà nhà tại trung tâm thành phố ở Amman. Ṭa nhà trắng bóc như mọi ṭa nhà tại đó. Bên ngoài có gắn bảng tên hiệu của công ty kiến trúc Al Fajr với thương hiệu là một mặt trời đang rọi sáng.
    Ông Hoàng giải thích:
    “Đây là nơi Omar làm việc. Công ty của anh ta làm nhiều công tác trong vùng Vịnh. Ḿnh có địa chỉ và số điện thoại”
    Một bức ảnh khác lại được đưa ra.
    “Đây là ảnh của người em của Oma, bạn của Sam đang làm cho ngân hàng UBS tại Dhahran. Tôi nghĩ là anh sẽ không cần gặp gỡ người này, nhưng chỉ muốn cho anh biết người này ra sao trong trường hợp câu chuyện đổ bể và ḿnh cần đến chú em này”
    “Vậy th́ bắt tay vào việc ngay đi!”
    “Làm việc với Sam. Anh ta sẽ để cho anh làm việc với ngân hàng nơi muốn mướn Oma vẽ kiểu cho một chi nhánh của ngân hàng ấy. Khi anh trở lại Jordan anh phải sắp xếp mọi sự cho ăn khớp để bắt đầu hoạt động. Sam sẽ giúp anh lúc khởi đầu”
    “Ông cứ nói chuyện tôi trở về Jordan, nhưng liệu Sanh có muốn sự có mặt của tôi ở đó hay không? Lần cuối cùng y rất giận dữ và không muốn nh́n mặt tôi nữa! Y c̣n nói không bao giờ muốn nói chuyện với tôi!”
    “Y b́nh tĩnh lại rồi. Sanh báo cho ṭa đại sứ ngày hôm qua là y vẫn sẽ làm việc với anh. Y c̣n khẳng định chỉ làm việc với anh và không làm việc với ai khác. Sanh thích anh. Y yêu cầu anh trở lại làm việc. Ḿnh không muốn lôi thôi với Sanh nữa nên việc anh trở lại đó là điều có lợi cho ḿnh. Đừng lo âu ǵ cả!”
    “Khi nào th́ tôi đi?” Phan nghĩ đến Ánh Minh và biết bao nhiêu bí mật chàng đang giấu nàng.
    “Tôi không biết. Khi nào anh sẵn sàng th́ đi”
    “Tôi sẵn sàng rồi. Tôi muốn trở lại Jordan càng sớm càng tốt”
    “Không muốn gặp vợ anh à?”
    “Không. Lúc ở Amman tôi đă nói với ông là chúng tôi ly thân mà. Cách đây 2 ngày tôi nói với cô ấy là tôi muốn ly dị”
    “Không sao cả. Không phải chuyện của tôi. Mọi người quanh đây đều có vấn đề gia đ́nh, th́ anh cũng vậy thôi. Anh có thể đi bất cứ lúc nào anh muốn. Nhưng trên đường sang Jordan tôi muốn anh dừng ở Âu châu gặp một vài người”
    “Ai vậy?”
    “Những hiệp sĩ bí mật của ḿnh trong chiến dịch này. Họ đang ở La Mă và dấu kín thân phận cho đến khi được lệnh hành động. Anh là người ra lệnh cho họ. Họ cũng khác người, không thể làm việc trong văn pḥng và theo những quy củ nhất định, đó là lư do tại sao tôi thích nhóm này lắm”
    Ông Hoàng đột ngột đứng dậy:
    “Tôi phải đi gặp ông giám đốc mặc dù c̣n muốn nói nhiều chuyện với anh. Chỉ có một điều tôi cần nhắc nhở anh: Nếu anh c̣n nghĩ đến đàn bà con gái th́ anh không thể chuyên tâm làm việc được”

    *

    Phan ở bên cạnh Sam mấy ngày để học hỏi và sửa soạn cho công tác mới. Họ đi vào nhiều chi tiết, ngay cả Phan phải mặc quần áo ǵ khi gặp gỡ Oma. Dựng lên nhiều thông tin giả quanh Omar để làm cho y trở thành một phần tử của mạng lưới.
    “Tôi sợ rằng ḿnh phải có nhiều chất nổ để làm cho Oma trở thành một kẻ mang bom tự sát” Sam đề nghị với Phan.
    “Không thành vấn đề. Tôi sẽ nói với nhóm hiệp sĩ bí mật của ông Hoàng ở La Mă về chuyện này. “
    Khi Phan sửa soạn từ giă th́ thấy thái độ của Sam có vẻ hơi khác lạ. Phan tưởng đâu Sam hơi đố kỵ với chàng v́ với mảnh bằng chuyên môn anh ta không được thực sự hành động trong công tác này. Nhưng chàng nhầm. Sam đưa cho chàng một chiếc hộp nhỏ có h́nh ṿng cung. Trong đó có một cái cầu bằng nhựa dẻo dính vào răng, bên trong có chất độc.
    Sam ấp úng dặn ḍ:
    “Trong trường hợp.. Tôi tin rằng anh sẽ không phải dùng đến nó”
    “Đừng lo, không có chuyện ǵ xấu xảy ra đâu”
    Khi họ bắt tay nhau Phan thấy tay của Sam hơi run run. Chàng hiểu v́ sao tay Sam run và lo âu cho ḿnh. Phan bắt đầu đi vào một nơi không có luật lệ giới hạn ǵ hết và chuyện ǵ cũng có thể xảy ra. Nhưng có một chuyện chàng phải làm trước khi trở lại Jordan: đó là đi thăm mẹ ḿnh.

  6. #16
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 16

    Charlottesville, Virginia



    Bà Giang ở phía tây của thành phố Charlottesville trong một nông trại. Vợ chồng bà đă mua nông trại được vài năm. Ở đó không bao lâu th́ chồng bà qua đời. Pḥng nào chồng bà cũng gắn những chỗ cắm điện thoại rất tiện lợi nhưng rồi chưa hưởng được bao lâu th́ ông qua đời. Suốt đời bố của Phan không bao giờ tính ǵ cho đúng như ư muốn. Phan c̣n nhớ trong đám tang bố ḿnh, bài điếu văn có nhắc đến là bố chàng được sinh ra không đúng thời điểm, không đúng chỗ, và suốt đời ông cố gắng làm vui ḷng những người không xứng đáng để được ông hy sinh như vậy. Những người khách đến dự đám tang đă vỗ tay hoan nghênh bài điếu văn mà Phan viết nhưng không một giọt nước mắt nào nhỏ ra. Điều này càng làm cho Phan bực bội hơn!
    Phan lớn lên ở ngoại ô không xa thủ đô cho lắm. Phần lớn những gia đ́nh trong khu chàng ở ngày đó đều có thân nhân làm việc cho bộ Quốc Pḥng hay Trung ương t́nh báo. Khi Phan c̣n nhỏ, sáng nào bố chàng cũng treo cờ trước cửa nhà, nhưng khi thất vọng với trung ương, ông đă ngừng treo cờ. Phan hỏi v́ sao ông không treo cờ nữa th́ bố chàng chỉ nói vắn tắt: Quanh đây nhiều cờ quá rồi, chỉ thiếu người ái quốc. Mẹ của Phan dậy học tại trường trung học mà Phan theo học trong khu vực. Chàng lớn lên với những thắc mắc đó trong một gia đ́nh không mấy vui vẻ. Bố Phan mất việc mà không hiểu v́ sao.
    Phan muốn làm cho cha mẹ ḿnh vui vẻ, phần v́ sợ rằng gia đ́nh sẽ tan vỡ. Chàng ra trường đỗ đầu, ngay cả những môn thể thao, Phan cũng trội hơn các bạn. Vấn đề của Phan lúc c̣n học trung học là chàng hơn hẳn mọi người. Và chàng dấu nhẹm mọi ước muốn cũng như tham vọng của ḿnh.
    Phan không muốn trở về nhà, cho dù đấy là căn nhà mới ở nông trại. V́ dù sao căn nhà mới vẫn làm Phan nhớ đến bố ḿnh và những câu hỏi không được giải đáp. Thêm một lư do nữa là v́ căn nhà c̣n nhắc nhở đến Diệu. Phan và Diệu thường xuyên đến đây khi chưa lấy nhau. Những kỷ niệm thân mật và sôi động về xác thịt giữa chàng và Diệu in dấu khắp mọi nơi trong căn nhà. Nghĩ đến Diệu làm Phan thấy sởn da gà. Chàng muốn gọi Ánh Minh nhưng cả mấy ngày nay không liên lạc được. Phan nhớ Ánh Minh.
    Mẹ chàng làm món ăn mà bà cho là chàng thích nhất, nhưng thực sự không phải như thế. Nhưng chàng không muốn mẹ ḿnh thất vọng. Bà là người học thức, thích đọc sách và t́m hiểu. Phan vẫn nghĩ công việc tốt và thích hợp cho mẹ ḿnh là một giáo sư đại học. Bà thích những ư tưởng mới và có thể say sưa bàn căi hàng giờ với Phan trong khi bố chàng cứ miệt mài làm việc trên mấy đồ gỗ vô dụng. Tivi trong căn nhà chẳng mấy khi được vặn lên trừ khi để xem thể thao. Khi Phan đi làm phóng viên cho tờ Thời Báo, mẹ chàng rất hănh diện.
    Sau bữa ăn tối, Phan t́m những cuốn lưu giữ h́nh ra xem. Chàng cố đi cho ngay thẳng v́ không muốn mẹ chàng quan tâm về việc Phan bị thương tật ở chân.
    “Chân con không khá hơn phải không?”
    “Không sao cả, con khỏe lắm”
    Phan t́m thấy cuốn lưu giữ h́nh ảnh của ông bà nội chàng. Ông bà cụ ở Pittsburgh. Ông nội Phan là công nhân trong mỏ sắt và chẳng bao giờ ḥa đồng được với con trai và con dâu.
    Ông nội chàng to lớn và vạm vỡ như Phan nhưng nước da đen hơn, tóc th́ quăn. Có lần Phan ước mong t́m được nguồn gốc của ông nội ḿnh. Chàng hỏi bố ḿnh nhiều lần nhưng chỉ nhận được những câu trả lời mơ hồ. Một nơi nào đó ở Đông Âu hay là Bosnia ǵ đó.
    Phan nói với mẹ:
    “Có anh chàng kia ở Jordan nói con là người Ả rập. Có thể anh ta nói đùa, con không biết nữa”
    Mẹ Phan cười:
    “Mẹ không nghĩ vậy. Ông nội con kể là gia đ́nh ông từ vùng Đông âu nhưng ở gần nhiều gia đ́nh Hồi giáo. Ông của con không thích nói chuyện về nguồn gốc gia đ́nh ông.”
    “Tên họ của ông bà nội không có vẻ ǵ là Đông âu cả phải không mẹ? Bố nói với con một lần là tên họ của ông bà đă thay đổi. Nhưng bố không biết trước đó là tên ǵ”
    “Bố con cũng nói với mẹ như vậy trước khi kết hôn. Mẹ nghĩ bố con ngượng. Bố con vẫn nói có giấy tờ lưu giữ ở đâu đó nhưng không bao giờ bố con t́m kiếm cả. Mẹ thấy điều này đáng buồn v́ bố con không quan tâm đến nguồn cội. Nhưng chắc v́ vậy bố con mới thích trung ương t́nh báo. Mẹ đă muốn bố con giúp mẹ làm bản gia phả nhưng bố con chẳng thích thú ǵ”
    “Gia đ́nh ông nội là Công giáo phải không mẹ?”
    “Mẹ nghĩ vậy. Ông nội con luôn luôn đi nhà thờ với bà. Ông con cũng không phiền khi mẹ theo đạo Tin Lành. Nhưng bà nội con th́ không vui lắm.”
    Phan nh́n ảnh ông nội chàng rồi nói:
    “Con giống ông nội nhỉ?”
    “Cũng giống, nhưng con đẹp trai hơn”
    Phan cất cuốn lưu giữ h́nh đi. Chàng phải lái xe về lại Hoa Thịnh Đốn sớm mai.
    “Con nói với Diệu là con muốn ly dị. Tụi con không ở gần nhau nữa. Trước đây cũng chẳng hạnh phúc. Con nghĩ lúc này là lúc tụi con nên thẳng thắn nhận ra sự đổ vỡ trước khi có con cái với nhau”
    “Diệu nói sao?”
    Phan nhớ lại mọi kiểu nói “không” của Diệu. Chàng thấy mắc cở đă bị Diệu cám dỗ đêm đó.
    “Cô ấy không vui và cho rằng tụi con rất ḥa hợp. Diệu rất bận rộn với công việc và con nghĩ cô ấy cũng chẳng có th́ giờ đi kiếm chồng khác”
    “Ồ, mẹ nhớ điều đó. Diệu luôn luôn bận rộn”
    “Mẹ nghĩ sao?”
    “Diệu là một người phụ nữ rất thành công. Mẹ ước ǵ có được sự mạnh mẽ để thực hiện những ước muốn của ḿnh như Diệu. Nhưng mẹ chưa bao giờ tin rằng Diệu sẽ mang đến hạnh phúc cho con. Hăy nghe theo tiếng nói của quả tim con. Mẹ hỏi con: con có ai khác không?”
    “Con cũng chưa biết chắc chắn. Nhưng chắc chắn là con muốn ly dị. Con có quen một thiếu nữ ở Amman, con rất thích cô ta”
    Phan hôn mẹ và đi ngủ. Mẹ Phan bảo bà muốn làm một vài việc lặt vặt khác trước khi đi nghỉ. Nhưng rồi mẹ Phan ngồi yên đó và gương mặt thoáng lo âu. Bà luôn luôn lo âu khi Phan đến thăm rồi từ giă.

    *

    Diệu gọi điện thoại cho Phan nhiều lần nhưng chàng không trả lời. Đến khi Diệu dùng một điện thoại khác để gọi Phan mới trả lời. Chàng nhận ra giọng của Diệu ngay! Diệu nói như hét:
    “Anh đang ở đâu chứ? Tại sao em gọi không trả lời? Anh không thể đối xử với em như vậy được! Em là vợ anh, anh nhớ chưa? Ai cũng biết em là vợ anh”
    “Anh đang lái xe từ nhà mẹ anh về. Anh nói với mẹ anh là chúng ta đang ly dị”
    “Chúng ta không có ly dị. Anh yêu em, anh không thể ly dị!”
    “Đừng lôi thôi nữa Diệu! Anh không yêu em, anh muốn ly dị”
    “Anh là kẻ nói láo! Anh yếu đuối và giả h́nh! Làm sao đêm trước anh ngủ với em mà không yêu em được? Có ai bắt anh làm t́nh với em đâu? Anh nghĩ ông ṭa sẽ nói sao về chuyện đó?”
    “Ông quan ṭa th́ có dính líu ǵ đến chuyện của ḿnh? Em không thể bắt ai ở lại trong hôn nhân nếu người ấy không muốn. Luật pháp cũng không buộc như thế. Ly dị không phải là một quyết định hỗ trợ mà là kết thúc của sự hỗ trợ”
    “Anh ngủ với em trong đêm đó tới 3 lần!”
    “Diệu! Anh xin lỗi là đă làm như thế. Em quá hấp dẫn, lúc nào em cũng lôi cuốn người khác. Nếu t́nh dục làm nên hạnh phúc hôn nhân th́ ḿnh OK, nhưng hôn nhân không chỉ có xác thịt mà thôi!”
    “Anh làm em như một con điếm! Anh tưởng là anh có thể ngủ với tôi xong rồi bỏ đi, nhưng anh nhầm. Nếu anh nhất quyết ly dị anh sẽ hối tiếc. Tôi sẽ không để anh yên!”
    “Đừng dọa anh. Hàng ngày anh phải đối phó với nhiều hạng người c̣n đáng sợ hơn em nhiều! Tin anh đi!”
    “Anh chưa bao giờ làm em giận dữ trước đây. Khi em phải chiến đấu với những nguyên tắc, em sẽ không nhường nhịn. Em sẽ làm bất cứ chuyện ǵ cần thiết. Anh sẽ hối tiếc, em hứa với anh như vậy”
    Phan cố gắng xoa dịu cơn giận dữ của Diệu nhưng nàng đă cúp máy.




    Chương 17



    Phan vào một khách sạn nhỏ tại Rome. Đây là khách sạn thuộc loại vô danh, chẳng khách du lịch ngoại quốc nào muốn vào ở. Nơi đây đă được sắp đặt trước do nhân viên của Sam lo liệu v́ cho rằng chỗ này an toàn nhất. Phan liên lạc với nhóm “hiệp sĩ bí mật” của ông Hoàng bằng điện thoại cầm tay khi mới đến khách sạn và chờ người chủ chốt gọi lại. Nhưng không ai gọi lại trong ngày hay cả ngày hôm sau.
    Đêm đầu tiên ở Rome, Phan gọi Ánh Minh từ điện thoại công cộng bên kia đường. Chàng ước ǵ Ánh Minh có thể gặp Phan ở đây, lang thang trên đường phố, ngồi uống cà phê. Nhưng đó chỉ là ước mơ, v́ Phan không dám cho Ánh Minh biết chàng đang ở đâu. Nhưng Ánh Minh không ở Amman, nàng đi công tác thiện nguyện gần biên giới Syria. Phan ngăn nàng v́ cho là chuyến đi quá nguy hiểm nhưng Ánh Minh ngắt lời chàng sau khi khẳng định với Phan: “Họ cần em!”.
    “Anh yêu em!” Chưa bao giờ Phan nói lời này với Ánh Minh.
    “.. ..”
    “Anh nói với vợ anh là anh muốn ly dị”
    “Tốt! Ư em muốn nói là anh nói ra được khi đời sống hôn nhân của anh không c̣n hạnh phúc. Nhưng không tốt khi cuộc hôn nhân đó tan vỡ. Nếu anh không nói th́ em lại sợ rằng anh là người không biết đi t́m hạnh phúc cho ḿnh”
    Phan cười và lập lại lời nói yêu Ánh Minh.
    “Trở về nhà để em cũng yêu anh”
    Phan hứa sẽ trở về Amman sớm, nhưng cũng phải 1 hay 2 tuần nữa.
    Chàng đợi 2 ngày nhưng vẫn không thấy ai liên lạc. Đi trên đường phố ở đây Phan đảo mắt t́m những người qua lại xem có ai với vóc dáng cao lớn, ngực nở, cầm bạnh như những người đồng nghiệp của chàng trong lực lượng đặc biệt hay không nhưng hoài công.
    Đến chiều ngày thứ ba mới có một mảnh giấy nhỏ trong hộp thư của Phan tại khách sạn, chỉ vỏn vẹn một cái tên “An” .
    Chàng ra ngoài đường, gọi điện thoại ở trạm điện thoại công cộng đối diện với khách sạn.
    Đầu dây bên kia có người trả lời:
    “Xin lỗi có nhiều trở ngại do vấn đề an ninh. Chúng ta phải chậm lại”
    “Nhiệt độ bây giờ bao nhiêu?”
    “Mát hơn. Chắc chắn sáng mai sẽ lạnh”
    “Tôi gặp anh ở đâu?”
    “Đền Faustina.”
    Ngày hôm sau Phan lấy tắc xi đi Via Condotti, chàng đi loanh quanh mua sắm lặt vặt nhưng kỳ thực để xem có bị theo dơi hay không. Sau đó chàng lại gọi tắc xi đi Borghese, bên kia sông. Phan dặn người tài xế thả chàng gần đền Faustina, ngay cạnh hồ, gần sở thú.
    Một người đàn ông mặc quần jean, áo len cổ chữ V, b́nh thường như mọi thanh niên trẻ khác ngoài đường phố đang đứng trên lề đường. Chỉ trừ cặp mắt sắc bén quan sát khắp phía. Đây chính là người Phan phải gặp gỡ.
    Chàng bắt tay người thanh niên và hỏi:
    “Tôi có biết anh không nhỉ?”
    “Có thể, nhưng chắc là không”
    “Ḿnh có gặp nhau ở Balad”
    Cả hai mau chóng trở thành bạn ngay v́ đă từng chiến đấu tại Iraq. Phan suưt mất một cái chân ở Iraq.
    “Trong điện thoại anh nói là có trở ngại về an ninh?”
    “Ồ mấy người Ư điên khùng! Một nhân viên của tôi dính vào một vụ tai nạn xe ở đây. Không phải lỗi anh ta. Người Ư không lái xe như ḿnh. Cảnh sát địa phương hỏi anh ta ở đâu, làm ǵ rồi đến chỗ của ḿnh đang ở, nên bỗng dưng mọi sự thấy không an toàn nữa. Chúng tôi hoạt động trong một căn gác trọ gần khu đại học, cách đây chừng 1 dặm. V́ thế bây giờ phải ở tạm chỗ khác”
    “Ở đâu?”
    “Khách sạn Hilton ở Monte Mario”
    “Trời đất! Chỗ đó đắt lắm, 500 đô la một ngày!”
    “Đúng vậy!” An cười “Nhưng rất thích hợp cho vỏ bọc là người Mỹ với đầy đủ tiện nghi và cả hồ bơi, gái.. Tụi tôi ở đó cũng ḥa hợp lắm. Vả lại ḿnh không nên chiến đấu trong cuộc chiến toàn cầu này một cách rẻ tiền!”
    Phan phá lên cười:
    “Mấy anh ở đây bao lâu rồi?”
    “Một tháng. Chúng tôi chưa làm được việc ǵ mấy ngoài việc sửa soạn, nhưng chưa được việc ǵ th́ đă có vấn đề. Ông tướng nói là anh sẽ chỉ huy chúng tôi và cứ làm theo lời anh. Tôi không chắc là ông tướng có hiểu rơ chuyện này hay không. Nghe như là từ cấp trên nữa ra chỉ thị”
    “Ḿnh đi dạo một lúc đi!”
    Cả hai đi dạo một lúc, quan sát kín đáo xem có bị ai theo dơi hay không rồi mới dừng lại ở một băng ghế nh́n ra hồ. Phan ra hiệu cho An ngồi xuống.
    “Chúng ta đang điều khiển một tổ chức bí mật để chống lại những kẻ đặt bom vào xe như mấy vụ nổ gần đây mà anh đă biết. Tổ chức mà tôi nói đây không thuộc trung ương t́nh báo CIA hẳn. Đây là một chi nhánh riêng. Ông xếp của tôi đă dàn xếp với xếp của anh là ông tướng mà anh nói đó. Ḿnh chỉ cần biết như vậy thôi. Đồng ư?”
    “Đồng ư. Nhưng rồi sẽ làm ǵ?”
    “Tôi chưa thể cho anh biết được. Nhưng tôi muốn anh sửa soạn cho 2 việc. Thứ nhất là sẵn sàng tấn công nếu kẻ t́nh nghi xuất hiện. Anh có bao nhiêu người trong nhóm?”
    “Bốn người, chưa kể tôi”
    “OK. Sẵn sàng đi khi chúng tôi nhận diện ra kẻ thù. Các anh phải có sẵn sàng trong tay vũ khí, mọi sự. Có làm như thế này bao giờ chưa?”
    An gật đầu:
    “Có, ở Iraq và Indonesia”
    “Tốt” Phan nói. “Vậy là anh hiểu rồi. Không ai nh́n thấy các anh đến, mà cũng không ai nh́n thấy các anh đi. Trong ṿng 48 giờ phải êm để chúng tôi đưa tên đó lên máy bay và phá mạng lưới của y. Kẻ thù của chúng ta phải được bắt sống. Tôi biết là khó, nhưng điều này rất quan trọng. Ḿnh không thể phá hủy mạng lưới của kẻ địch nếu tên này chết. Người của anh có kinh nghiệm không?”
    “Tất cả đều giỏi, trừ một người, nhưng cũng được lắm. Anh ta đến từ Biloxi như tôi”
    “Phải nhắc nhở anh chàng đó về những chiếc túi áo. Tất cả những vật dù nhỏ mọn đến đâu mà kẻ địch dấu trong túi áo cũng cần phải tịch thu. Đừng để kẻ thù thủ tiêu những thứ đó khi các anh ập vào. Phải nghĩ đến đường ngơ thoát của kẻ thù để ngăn chặn chúng thủ tiêu bất thứ cái ǵ.”
    “Vâng!”
    “Phải lục soát thật kỹ đối tượng khi nắm được nó, ngay cả khi đang vội vàng để ra khỏi đó. Đối tượng luôn luôn mang tất cả trong người chúng. Nó sẽ hoảng hốt v́ biết ḿnh tới. Nó sẽ có máy computer xách tay, nhiều SIM cạc, địa chỉ. Nó sẽ mang theo ḿnh suốt ngày đêm.”
    “Tôi hiểu rồi. Điều thứ hai là ǵ?”
    Trước khi trả lời, Phan nh́n quanh. Chàng nhận thấy có một người đàn ông dắt chó đang đi về phía Phan. Chàng đứng dậy hỏi:
    “Ai đó?”
    An không trả lời. Cả hai đứng dậy đi tản bộ tiếp chừng 5 phút nữa rồi Phan mới nói:
    “Phần thứ hai hơi kỳ kỳ!”
    “Chúng tôi làm những điều kỳ cục được”
    “Các anh sẽ cần chất nổ. Phải là cùng loại chất nổ được dùng tại vụ bom nổ ở Milan và Frankfurt. Cùng loại. Người của tôi sẽ giúp anh có chất nổ. Cần phải có dụng cụ kích nổ. Chúng tôi sẽ cung cấp những vật dụng này luôn”
    “Rồi chúng tôi làm ǵ với những thứ đó?”
    “Các anh sẽ chế tạo bom đặt trong xe”
    An nh́n Phan một lúc rồi gật đầu:
    “Rồi chúng tôi làm ǵ nữa?”
    “Kích cho nổ!”
    “Trời!.. Cái này đă được chấp thuận để hành động phải không?”
    “Đúng vậy”
    “Anh c̣n muốn nói ǵ thêm nữa không?”
    “Không! Tôi đă nói cho anh biết những điều tôi được phép nói. Công tác này kỳ lạ quá phải không?”


    *

    Phan rời Rome ngày hôm sau để đi Geneva, nơi mà chàng sẽ gặp Omar. Đến đây vỏ bọc của Phan là làm việc cho ngân hàng Uni, chức vụ là giám đốc của chi nhánh tại Âu châu và Trung đông. Phan được cung cấp đủ thứ chi tiết như danh thiếp, máy fax, địa chỉ internet.. để chứng minh chức vụ của ḿnh. Chàng đọc lại những thứ mà Sam và chàng đă soạn thảo. Ngân hàng Uni đang tiến hành việc mở một chi nhánh tại Abu Dhabi.. phải có vẻ Trung Đông.. cần thỏa thuận về hợp đồng nhanh chóng.. hẹn giờ gặp tại nơi tính mở chi nhánh.. cần số liên lạc..



    *



    Phan gọi cho Omar sáng hôm sau. Khi anh chàng kiến trúc sư tên Omar nghe điện thoại, Phan tự giới thiệu ḿnh là Bảo làm việc cho ngân hàng Uni và mục đích của cú điện thoại này. Chàng hỏi Omar có muốn nhận làm hay không.
    Bên kia đầu dây, Omar nói giọng lưỡng lự:
    “Tôi không biết nữa. Khách hàng của chúng tôi toàn là những công ty Ả rập”
    “Những người bạn Ả Rập của chúng tôi đă giới thiệu ông một cách nồng nhiệt. Nếu ông muốn ông có thể đến xem nơi chúng tôi muốn xây chi nhánh. Có được không?”
    “Có thể. Nếu cấp trên của tôi đồng ư”
    “Ai là người đại diện cho công ty kiến trúc của ông nếu công ty muốn đấu thầu vụ này?”
    “Là tôi. Tôi là người lo việc này”
    Phan không muốn tỏ ra vồn vă cho lắm. Chàng chỉ tỏ ư là cấp trên của chàng không thể đến đây được nhưng có thể fax hay e-mail những chi tiết của dự án. Omar yêu cầu fax lại dự án. Phan cho biết chàng cần sự trả lời trong 5 ngày và sẽ gặp gỡ tại Abu Dhabi sớm nếu công ty của Omar muốn nhận công tác này.
    Khi bỏ điện thoại xuống, Phan mỉm cười. Mọi sự trôi chảy hơn chàng nghĩ.
    Chàng liên lạc với ông Hoàng. Ông ta chúc mừng Phan và hỏi địa chỉ khách sạn nơi Phan đang ở. Ông ta chỉ nhắc nhở Phan xem e-mails.


    *


    Chỉ hai ngày sau Omar gọi Phan cho biết công ty của ông ta bằng ḷng làm. Lần này giọng nói của Omar không c̣n e dè mà ngược lại có vẻ hứng khởi hơn nhiều. Phan đề nghị hẹn nhau gặp gỡ ngày hôm sau. Nhưng Omar phải trở về nhà vào cuối tuần nên dời lại tuần lễ sau. Và sẽ gặp nhau tại Emirate.
    Phan hiểu ngay là Omar muốn t́m hiểu về chàng và ngân hàng Uni. Nhưng Phan không lo âu ǵ, mọi sự đều đă được sắp đặt cẩn thận, không có ǵ sơ hở.
    Phan nhắn tin cho ông Hoàng biềt về kết quả và hỏi xem chàng có thể ngừng ở Amman trước khi đến chỗ hẹn với Omar. Chàng muốn gặp Ánh Minh, nhưng ông Hoàng không cho phép. Ông Hoàng không muốn một kẽ hở nào trong công tác này. Ông ta muốn Phan làm hợp đồng với Omar bên ngoài Jordan để Sanh không nghi ngờ.



    *


    Ông Hoàng gởi cho Phan một e-mail mật vài ngày sau. Ông ta đă có xác chết. Xác chết tên Hạc đang nằm trong hộc đá. Mọi sự đầy đủ cả cho xác chết này. Bây giờ chỉ cần Phan hành động để kẻ địch xuất hiện.

  7. #17
    Moderator
    Tosca's Avatar

    Join Date
    Jun 2018
    Gender
    Nữ
    Bài gửi
    1,056
    Post Thanks / Like
    Country
    France
    Chương 18

    Phan quan sát Omar từ một góc khuất bên trong. Omar cao, mặt nhỏ và dài, râu ria tỉa sạch sẽ. Anh ta mặc quần áo vest cẩn thận.
    Phan đi ra gặp gỡ Omar và tự giới thiệu ḿnh là Bảo thuộc ngân hàng Uni. Chàng nhuộm tóc và lông mày thành màu vàng nhạt. Bây giờ mẹ chàng cũng không nhận ra Phan. Phan đeo kính gọng đen, ria mép tỉa mỏng, người độn bên trong cho mập hơn. Nếu có ai quen chàng từ Jordan chắc cũng không nhận ra.
    Omar bắt tay Phan một cách mềm mại. Đó là một cử chỉ tốt của người Trung Đông. Phan xin lỗi đă đến hơi trễ. Omar lại xin lỗi là đến hơi sớm. Phan quan sát gương mặt của Omar. Anh ta có một vết chai ngay giữa trán chứng tỏ là người sùng đạo, cầu nguyện hàng ngày. Vết chai này không nh́n thấy trong ảnh chụp.
    Mấy người Đức ở bàn gần đó uống bia và ồn ào quá sức. Phan nói với Omar:
    “Tôi xin lỗi nơi hẹn đây ồn ào quá! Tôi không biết là họ bán bia trong này. Ḿnh có thể đi nơi khác”
    “Không sao cả. Họ không phải là người Hồi giáo, họ có thểâ làm bất cứ điều ǵ họ muốn”
    Phan lấy trong cặp da một vài tài liệu mang theo. H́nh ảnh của một mảnh đất trống ở Abu Dahi thuộc khu vực sang trọng gọi là Al Bateen, gần trung tâm thành phố. Chàng có bản vẽ của miếng đất và nhiều h́nh ảnh của các chi nhánh khác của ngân hàng Uni.
    Omar cũng lấy ra những tài liệu về công ty kiến trúc và những công việc mà công ty đă xây dựng.
    Phan thấy Omar mang theo laptop. Cái này hơi rắc rối!
    Trông anh chàng này rất tự tin. Anh ta cho Phan xem h́nh ảnh một vài ṭa nhà do công ty của ta thiết kế. Một trung tâm thương mại tại Kuwai, hai văn pḥng lớn ởû Amman, trường đại học tại Irbid. Tất cả đều đẹp. Trong xấp tài liệu thứ hai mà Omar đưa cho Phan xem lại khác hẳn. Đây là h́nh ảnh những đền thờ nhỏ tại nhiều nơi: ở Yemen, Palestine, Jordan, West Bank. Phan có thấy đền thờ này tại Yemen lúc đang xây dở dang. Hai ảnh cuối cùng là ảnh hai đền thờ lớn tại Saudi gần biên giới Jordan rất lộng lẫy huy hoàng.
    “Đẹp quá. Chính phủ Saudi có trả tiền huê hồng cho việc xây những đền thờ này chứ?”
    “Chúng tôi xây đền thờ này cho một tổ chức cá nhân từ thiện Hồi giáo. Đền thờ này cho những người tin vào đạo, không cho chính quyền”
    Phan gật đầu kính cẩn. Chàng bắt đầu hiểu v́ sao Sam chọn Omar để bắt đầu cho công tác. Như vậy là Omar có liên lạc với những đường dây và tổ chức từ thiện Hồi giáo để giúp cho Al Qaeda trong giai đoạn đầu tiên.
    Khi Omar giới thiệu xong về công ty của anh ta và đóng tập tài liệu lại, Phan nh́n thấy dấu hiệu của công ty là một h́nh tam giác màu xanh bên dưới có hàng chữ “Thiết kế Hồi giáo”.
    Omar vào pḥng vệ sinh rửa tay trước khi ăn trong lúc Phan vẫn ngồi yên nh́n ra ngoài cửa kính. Qua cửa kính trong vắt, chàng có thể nh́n thấy những du thuyền sang trọng đậu gần đó bên bến tàu. Những chiếc du thuyền hàng triệu triệu đô la sáng chói dưới ánh nắng, mà chắc không mấy khi được xử dụng. Đó là những vật để trang trí. May ra vài tháng nữa sẽ được hoàng tử dùng để làm nơi đăi khách.
    Ngay đến bến tàu cũng là một phần của sự tŕnh diễn. Tŕnh diễn và phô trương sự giàu có đến từ dầu hỏa. Thật khó mà h́nh dung những người đàn ông già nua đang ngồi tại tiệm ăn này khi c̣n nhỏ đă trải qua thời ấu thơ nghèo khổ tại sa mạc, hay phải trầm ḿnh dưới biển ṃ ngọc trai.. Năm 1930, nơi đây rất nghèo nàn. Dân chúng của vùng này đă lo sợ kỹ nghệ cấy ngọc trai của Nhật sẽ giết chết nền kinh tế họ.
    Phan nhớ đến Ánh Minh trong lúc chờ đợi người bồi mang thức ăn ra phục vụ. Bỗng dưng chàng lại mong sự có mặt của Ánh Minh bên cạnh ḿnh lúc này. Phan nhớ tiếng cười của nàng. Và chàng tự hỏi nếu lúc này Ánh Minh hiện diện nơi đây nàng sẽ nghĩ sao trước sự cải trang của Phan? Nàng sẽ cười? Không, Ánh Minh sẽ không cười. Nàng sẽ nghĩ Phan đang sống cuộc đời giả trá, tất cả mọi sự thuộc về chàng hay con người Phan đều là những dối trá! Những dối trá đó làm sao mang đến hạnh phúc cho Ánh Minh được?

    *

    Khi người bồi mang thức ăn ra th́ Omar trở lại bàn. Phan không nói ǵ mấy, chàng để Omar nói nhiều hơn. Omar hỏi những câu hỏi lịch sự về gia đ́nh Phan. Cuối cùng Omar cũng phải hỏi điều mà anh ta thắc mắc:
    ‘Tại sao anh lại muốn mướn công ty của tôi để làm việc này? Chúng tôi có tiếng về việc xây đền thờ Hồi giáo chứ không phải xây những ṭa nhà thương mại?”
    Phan và Sam đă nghĩ đến câu hỏi này và thực tập với nhau nên lúc này không có ǵ khó khăn. Chàng giải thích: v́ ṭa nhà sẽ được xây trong một khu vực rất Hồi giáo. Ngân hàng Uni muốn xây một chi nhánh tại khu vực này, tuy là theo kiểu tân thời nhưng vẫn phải mang tính cách kiến trúc Hồi giáo để thu hút khách địa phương và chứng tỏ sự tôn trọng Hồi giáo. Dĩ nhiên công ty của Omar đă được giới thiệu nồng nhiệt. V́ vậy chọn lựa công ty xây cất đă quá dễ dàng.
    Nghe Phan giải thích, Omar tạ ơn Thượng Đế và lầm thầm lời cảm tạ chân thành bằng tiếng Ả rập. Anh ta có vẻ thỏa măn với sự giải thích của Phan. Anh ta dễ dàng chấp nhận mọi chuyện hơn là Phan tiên đoán.
    Bộ râu giả làm Phan ngứa ngáy, chàng chỉ muốn trở về khách sạn để tháo ra, nhưng c̣n nhiều điều phải làm nữa. Phan mời Omar đi đến xem địa điểm định xây chi nhánh cho ngân hàng. Omar hoan hỉ nhận lời. Anh ta mang theo máy ảnh và tập giấy để hoạch định sơ đồ kiến trúc.
    Họ đến một nơi đất trống có hàng rào bao quanh với bảng cắm đề tên ngân hàng Uni. Người của ông Hoàng đă lo liệu rất chu đáo.
    Buổi trưa trời cũng khá nóng. Đầu Phan chảy mồ hôi dưới bộ tóc giả. Có vài chiếc xe đắt tiền đậu gần đó nhưng không có ai bên trong. Mọi người đều t́m chỗ nghỉ trưa.
    Omar đi ṿng quanh khu vực, lấy mẫu đất, chụp h́nh khu đất từ nhiều phía và đo đạc. Anh ta làm mọi sự trong ṿng 1 tiếng đồng hồ rồi hỏi vài câu hỏi mang tính chuyên môn.
    Hai người vào xe, để máy lạnh và tiếp tục bàn thảo chi tiết. Omar có nguyên một danh sách câu hỏi: Chi nhánh này có bao nhiêu nhân viên? Sẽ phục vụ bao nhiêu khách hàng? Ṭa nhà muốn rộng bao nhiêu? Cao bao nhiêu tầng? Ngân hàng có tiếp xúc với công ty xây cất địa phương nào không? Đă có giấy phép xây cất chưa? Phan trả lời thông suốt v́ nhóm của Sam đă nghiên cứu và soạn sẵn cho chàng.
    Phan giải thích cho Omar biết là ngân hàng Uni được chọn lựa mua đứt phần đất này thay v́ thuê và hợp đồng đó phải hoàn tất vào cuối tuần tới. Viên trúc sư Omar đồng ư sẽ sửa soạn ngay bản vẽ toà nhà cũng như giá cả trước kỳ hạn cuối tuần. Phan hẹn sẽ gặp Omar tại Beirut. Cả hai đă vui vẻ trong sự bàn thảo.
    Trước khi chia tay Phan có thêm một yêu cầu. Chàng hỏi Omar có thể đến văn pḥng luật sư đại diện của ngân hàng Uni tại đây để kư giấy tờ. Đấy chỉ là vấn đề h́nh thức thủ tục b́nh thường. Thoạt tiên Omar phản đối những trước sự nài ép của Phan, y bèn gọi điện thoại cho ai đó tại Amman. Sau cú điện thoại, Omar bằng ḷng.
    Văn pḥng luật sư đại diện cho ngân hàng Uni nằm ở khu hạng trung. Luật sư lớn tuổi, để râu và ăn mặc theo truyền thống Ả rập. Ông ta nói chuyện với Omar bằng tiếng Ả rập, mời uống trà và giải thích về những giấy tờ. Nếu Omar có ư nghi ngờ th́ không thấy y lộ ra. Làm sao y có thể nghi ngờ đây chỉ là một màn kịch do ông Hoàng và Sam dựng lên. Y cũng không thể nào biết được vị luật sư đứng tuổi này cũng nằm trong đường dây chuyển tiền của Sam.
    Trong văn pḥng có gắn máy thu h́nh kín đáo tất cả những người ra vào nơi đây. Và một trong những h́nh ảnh này sẽ được chuyển tới những kẻ có cảm t́nh và ủng hộ nhóm Al Qaeda.
    Omar không hề biết chuyện này.

    *

    Phan c̣n lưu lại văn pḥng luật sư này cùng với Omar thêm một thời gian ngắn nữa, đủ để cho nhóm hoạt động của chàng và Sam có th́ giờ chụp h́nh ảnh tất cả giấy tờ của Omar tại khách sạn. Omar luôn mang theo ḿnh chiếc laptop nhưng ban đêm nhóm hoạt động đă cho hệ thống báo động trong khách sạn kêu vang trời. Mọi khách đang ngái ngủ cũng bị dựng dậy ra ngoài. Chỉ mất có 15 phút nhưng cũng đủ để nhóm hoạt động thu hết mọi dữ liệu gắn trong laptop của Oma.







    Chương 19

    Amman



    Chuyến bay trở về Amman của Phan bị trễ v́ băo cát. Đến nửa đêm chàng mới đến nơi. Thông thường với thẻ thông hành ngoại giao, Phan qua khỏi cửa ải kiểm soát nhanh chóng, nhưng lần này th́ không. Chàng chờ đến nửa giờ trong một căn pḥng sạch sẽ, đối xử lịch sự với bánh ngọt và trà trong lúc nhân viên kiểm soát an ninh phi trường c̣n gọi điện thoại. Phan phản đối v́ giấy tờ chàng hợp lệ. Chàng yêu cầu được dùng điện thoại của ḿnh để gọi cho Ánh Minh nhưng cũng bị từ chối.
    Cuối cùng điện thoại reng. Viên chức đang canh gác chàng nhấc lên nghe rồi đưa điện thoại cho Phan. Giọng Sanh ở đầu dây bên kia:
    “Anh bạn quư! Tôi muốn đích thân đón chào anh trở lại Amman. Tôi rất vui khi thấy anh quyết định trở lại căn nhà thật sự của anh”
    “Cám ơn anh Sanh. Người của anh ở đây chắc không được anh cho biết nên nhốt tôi ở đây cả nửa giờ rồi! Tôi muốn về nhà và ngủ”
    “Chúng tôi chỉ quấy nhiễu những nhân vật quan trọng. C̣n những người không quan trọng th́ chẳng cần! Đấy là lỗi tại tôi. Tôi muốn ra tận phi trường đón anh nhưng muộn quá rồi. Vả lại bên cạnh tôi hiện tại đang có một người khách phái nữ nên không tiện. Nhưng ḿnh cần nói chuyện phải không nào? Tôi nghĩ như vậy. Sáng mai ḿnh ăn sáng nhé. Người Mỹ các anh thích vừa họp vừa ăn sáng. Ḿnh sẽ gặp nhau lúc 8 giờ rưỡi sáng tại hội quán của các viên chức ở Jebel, gần ṭa đại sứ Anh. Anh biết chỗ này phải không? Anh cho tôi nói chuyện lại với viên chức ở phi trường”
    Bây giờ đến phiên viên chức này đóng tṛ! Nào là xin lỗi v́ Phan đă phải chờ đợi lâu, rồi thêm bánh ngọt, thêm trà trong lúc họ đi lấy hành lư của Phan. Chưa hết, một phái đoàn với nhiều xe hộ tống với đèn chớp, c̣i inh ỏi trước sau đưa Phan về “nhà”. Đây là điều mà Sanh muốn chứng tỏ cho Phan thấy là chàng nằm trong tầm kiểm soát của y ở đây, dù là cầm giữ hay chào đón linh đ́nh như hiện tại.
    Khi đoàn xe rời khỏi phi trường đă hơn 1 giờ 30 sáng, quá trễ để gọi điện thoại nhưng Phan cứ gọi Ánh Minh.
    Nàng đang ngủ và trả lời với giọng c̣n ngái ngủ:
    “Cưng hả? Anh đang ở đâu vậy?”
    “Anh về đến Amman rồi. Cuối cùng họ cũng cho anh về lại đây”
    “Vậy th́ hay quá! Họ là ai vậy? Anh đang ở đâu? Mấy giờ rồi”
    Nàng vẫn chưa tỉnh ngủ.
    “Gần 2 giờ sáng, Vừa ra khỏi phi trường. Anh đến em được không?”
    “Ngay bây giờ ư? Dĩ nhiên là không được”
    “Anh nhớ em”
    “Em cũng nhớ anh, nhưng bây giờ đang nửa đêm. Anh đi vắng cũng đến 3 tuần. Em phải đánh răng. Tối mai ḿnh ăn tối ở chỗ em”
    “Anh yêu em” Chàng không định nói nhưng tự dưng lời nói cứ tuôn ra.
    “.. Để coi!”

    *

    Mọi người ở ṭa đại sứ hoan hỉ khi thấy Phan trở về. Có phần hơi ngạc nhiên nữa là khác. Khi chàng đi đột ngột, mọi người đều x́ xào cho là Phan bị mất chức như người tiền nhiệm. Trong lúc đó, ông đại sứ Hoa Kỳ tại Amman lại có vẻ thất vọng khi thấy Phan trở lại Amman. Ông ta là người trước giờ không vui khi thấy Phan liên lạc mật thiết với Sanh. Ngay cả viên chức thay thế Phan trong lúc chàng đi vắng cũng hơi thất vọng v́ tưởng đâu sẽ là người thay thế Phan. Nhưng Phan giải quyết rất gọn để cho mọi người vui vẻ.
    Với viên chức thay thế Phan trong thời gian chàng đi xa sẽ vẫn tiếp tục điều hành v́ Phan sẽ vắng mặt luôn luôn. Điều này làm anh ta rất vui vẻ nhận trách nhiệm.
    Những luật lệ về an ninh tại ṭa đại sứ đă thay đổi khi Phan vắng mặt. Tất cả những viên chức của ṭa đại sứ không được đến nhiều nơi nếu không có người hộ tống. Những viên chức quân đội không được mặc quân phục trong lúc di chuyển đây đó. Ngay việc di chuyển từ nơi ở đến ṭa đại sứ cũng phải thay đổi lộ tŕnh luôn luôn hay đi làm chung với nhau trong những xe an toàn chống vũ khí. Nhân viên được phát những tờ chỉ dẫn cách đối phó khi ṭa đại sứ bị tấn công bằng bom bẩn hay bom hóa học. Nhiều khu an toán được dựng lên. T́nh h́nh khẩn trương đến độ cứ nh́n những người chung quanh làm việc cũng thấy điều đó. Ai ai cũng có cảm tưởng ḿnh là mục tiêu sẽ bị tấn công!
    Phan rời văn pḥng lúc 4 giờ 30 chiều mặc dù người thư kư đang chờ đợi với một xấp giấy tờ cho Phan biết có những ai đă gọi đến và chàng cần gọi lại những ai. Phan cho cô ta biết những chuyện này có thể chờ lại ngày hôm sau, chàng cần nghỉ ngơi một chút sau chuyến đi. Nhưng thực ra Phan muốn sửa soạn để gặp lại Ánh Minh th́ đúng hơn.
    Chàng cũng cố ngủ nhưng không ngủ được, đành mở tivi xem đá banh chờ đến giờ hẹn với Ánh Minh. Trên đường đến căn gác trọ của nàng, Phan ghé mua hoa. Một b́nh hoa lớn, đẹp, quá lớn cho Ánh Minh nhưng chàng muốn chứng tỏ! Người bán hàng mất quá nhiều th́ giờ sửa soạn cho bó hoa đến nỗi Phan phải dục.
    Nơi Ánh Minh thuê là một khu vực cổ xưa. Phan đi cầu thang lên lầu hai và gơ cửa pḥng Ánh Minh. Khi nàng mở cửa, Phan đứng sững ngắm nh́n. Mái tóc vàng được bới lên lộ chiếc cổ thon. Áo đầm đen hở cổ.
    “Anh hả..?”
    “Em đẹp quá trời!” Phan đứng đó ôm bó hoa và ngẩn ra nh́n nàng.
    Nàng đỡ lấy bó hoa và khen:
    “Đẹp quá!” Ánh Minh kéo Phan vào bên trong. Nàng đẩy Phan ngồi xuống ghế:
    “Ngồi đây đă để em đi cắm hoa”
    Căn gác trọ của nàng như một hộp đựng nữ trang cổ điển. Mở hộp nữ trang ra mới thấy những trang sức quư giá đẹp đẽ bên trong. Tường và trần đều dán gỗ có điểm những hoa văn như bằng vàng. Một vách tường vẽ những khung cảnh ở Lebanon, ở Jerusalem, Damascus.. Có tiếng nhạc Ả rập nho nhỏ.
    “Nơi này đẹp quá! Em không hề nói cho anh biết là nơi đây đẹp như vậy!”
    “Anh đâu có hỏi. Rơ ràng là khi anh đưa em về anh đă chẳng thương hại khi thấy em ở khu phố cổ hay sao? Không máy lạnh, cổ lỗ! Nên em muốn dành cho anh một sự ngạc nhiên”
    Phan vẫn c̣n bàng hoàng khi gặp lại Ánh Minh. Nàng mang ra những món ăn khai vị nhưng chàng chưa đụng đến. Phan nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ánh Minh, chàng chẳng muốn nói ǵ cả, chỉ muốn ôm lấy nàng như ôm một cái ǵ quư giá, chỉ sợ mất”
    “Anh nhớ em! Anh xin lỗi là đă đi xa quá lâu. Ngày nào anh cũng nhớ tới em, muốn ở đây với em”
    Ánh Minh yên lặng một lúc rồi mới nói:
    ‘Em sợ. Khi thấy anh đi 2 tuần, em nghĩ anh không trở lại nữa. Em nói chuyện với người bạn làm trong ṭa đại sứ, họ nói không biết bao giờ anh mới trở lại. Khi em nghe vậy, em bật khóc anh à. Em sợ rằng anh sẽ không trở lại nữa.”
    Phan ôm gọn Ánh Minh trong ṿng tay chàng. Phải một lúc chàng mới nhận ra là Ánh Minh đang khóc.
    “Đừng buồn. Anh về lại đây rồi”
    “Em không buồn. Em vui. Em không muốn có điều ǵ xảy ra cho chúng ta. Thế giới này thật điên khùng! Em chỉ muốn trốn trong căn gác trọ xinh đẹp này mà thôi”
    Bữa ăn tối phải chờ lại. Nàng đưa Phan vào pḥng ngủ. Đây là một pḥng ngủ cho công chúa Ả rập. Nàng trang hoàng căn pḥng như một vườn hoa. Cả hai miệt mài trong t́nh yêu với nhau như thế gian này không c̣n ai.
    Khi những cảm giác lên cao độ rồi ḥa tan, Phan ôm lấy Ánh Minh như muốn nuốt trọn nàng vào trong ḿnh.
    Ánh Minh vừa khóc vừa nói:
    “Em yêu anh. Em yêu anh”
    Phan ôm nàng nhưng thấy lo âu. Chàng yêu Ánh Minh. Nàng yêu Phan. Bây giờ cả hai phải làm ǵ?
    Ánh Minh gối đầu lên ngực Phan. Chiếc quạt trần quay nhè nhẹ trên đầu làm những ngọn nến nàng đốt trong pḥng bập bùng. Nàng ngồi dậy lượm quần áo dưới sàn. Khi nàng lượm áo khoác ngoài của Phan th́ một hộp nhựa nhỏ rơi ra. Chàng chụp lấy. Đây là một cầu nối răng giả bên trong có thuốc độc mà Sam đă đưa cho chàng.
    “Đó là cái ǵ vậy?”
    “Không có ǵ cả” Phan cất chiếc hộp vào trong túi áo.
    Ánh Minh nh́n Phan bằng cặp mắt kỳ lạ. Chàng hiểu ḿnh phải cho nàng một câu trả lời nào đó. Phan mở hộp nhựa cho nàng thấy.
    “Anh hay cắn vào má và nghiến răng lúc ngủ nên cái này giúp anh .. bớt tật xấu đó”
    Nàng cười và trở lại b́nh thường.
    “Em đâu có ngờ anh lại nghiến răng lúc ngủ”
    Phan cười. Chàng thầm nghĩ làm sao chàng có thể dối trá một cách dễ dàng với người chàng đang yêu như vậy nhỉ?
    Phan thức dậy lúc 6 giờ sáng. Họ yêu nhau như chưa bao giờ yêu. Sau đó chàng trở về căn gác của ḿnh để sửa soạn đi gặp Sanh theo hẹn. Phan hơi nhức đầu v́ ngủ ít và phí sức hơi nhiều với Ánh Minh. Cũng có thể chàng hơi nôn nóng và lo âu khi sắp sửa gặp lại Sanh.
    Sanh đă đợi chàng từ trước giờ hẹn như Phan đoán. Trông hắn ta có vẻ thoải mái và vui vẻ. Sanh vồn vă đón Phan:
    “Qua một đêm dài quá phải không? Trông anh có vẻ hơi mệt!”
    “Thay đổi giờ giấc nên trông vậy đó!”
    Nhưng Phan tự hỏi không biết Sanh có cho người theo dơi ḿnh không? Dĩ nhiên chuyện đó phải xảy ra!
    Họ ngồi xuống bàn dùng bữa sáng, có người hầu phục vụ.
    “Chúng tôi tha lỗi cho anh” Sanh nói với Phan “Đó là điều tôi muốn nói khi gặp lại anh. Tôi rất tiếc đă không dằn được sự nóng giận của ḿnh.”
    “Không sao cả. Nếu tôi ở địa vị anh, có lẽ tôi c̣n nóng giận hơn nữa. Tôi rất vui khi thấy anh đồng ư để tôi trở lại đây. Tôi thích ở đây”
    “Chúng tôi biết anh thích ở đây. Chúng tôi sẽ chăm sóc anh như là một người em của chúng tôi”
    Đấy có phải là một lời cảnh cáo hay không, Phan tự hỏi.
    “Tôi cám ơn ư tưởng đó, nhưng tôi có thể tự lo cho ḿnh được”
    “Tôi tin anh, cho dù sau những sự việc xảy ra tại Berlin và làm cho anh bạn nhỏ bé của chúng ta đă chết uổng mạng. Tôi biết là không phải lỗi anh. Nhưng tôi phải nói thẳng thắn với anh là: Lư do duy nhất tôi muốn anh trở lại đây v́ tôi lo ngại ông Hoàng. Ông ta là người tôi không tin tưởng”
    “Vậy th́ đừng hỏi tôi v́ ông Hoàng không bao giờ nói với ai, ngay cả tôi”
    “Tôi không tin vậy, anh là người thân cận của ông ta. Tôi nghĩ là anh biết nhiều về những chương tŕnh hành động của ông Hoàng hơn ai cả. Tôi không muốn bị chơi bẩn lần nữa, không muốn bị đâm sau lưng, anh hiểu không? Điều này làm tôi lo âu. Tôi có thể nghe thấy tiếng ông ta thở bên tai tôi, hay nghe thấy tiếng bước chân của ông ta nhưng không thấy h́nh dạng ông ta đâu cả. Điều này làm tôi phiền lắm!”
    “Tôi không giúp anh được ǵ cả. Tôi như người vừa điếc vừa mù. Anh biết luật chơi mà”
    “Tôi biết. Tôi không có ư định mua chuộc anh làm cho tôi. Anh đừng sợ hăi. Nhưng tôi muốn anh hiểu một điều: chúng tôi không ngu xuẩn như ông Hoàng và anh tưởng đâu. Đừng làm lỗi lầm như lần trước nữa!”
    “Tôi biết anh không ngu xuẩn. Sự thật là tôi rất nể trọng anh. Anh là thầy giáo của tôi. Anh đă dạy cho tôi nhiều điều”
    “Anh nói quá lời, nhưng tôi sẽ không quên những lời nói đầy t́nh bằng hữu đó. Nơi đây t́nh bằng hữu rất quan trọng, anh biết như vậy. Anh là một người Ả Rập. Chúng tôi muốn nghĩ như thế”

    *

    Phan đến ṭa đại sứ sau cuộc gặp gỡ với Sanh. Chàng muốn giải quyết nhiều điện thư và công văn dồn lại. Nhưng người thư kư đẩy cửa vào và hỏi Phan có nghe tin ǵ không? Phan lắc đầu.
    “Hai quả bom vửa nổ không lâu ở vùng Riyadh. Một bên ngoài khách sạn Four Seasons, c̣n trái bom kia nổ gần một chi nhánh ngân hàng HSBC”
    Phan lắc đầu hỏi lại:
    “Bao nhiêu người chết?”
    “Chưa thấy nói con số thương vong hay tử vong.”
    Phan vặn đài CNN. Phan gọi Sanh. Anh ta cũng vừa hay tin. Sanh đă tăng cường kiểm soát an ninh khắp nơi.
    Tiếp theo sau, Phan gọi Ánh Minh. Nàng không trả lời. Phan gọi điện thoại cầm tay mới nghe được tiếng của Ánh Minh với rất nhiều tiếng ồn ào chung quanh. Chàng kể cho nàng nghe tin tức bom nổ vừa xảy ra.
    Ánh Minh nói với Phan:
    “Sẽ c̣n cứ tiếp tục xảy ra như vậy nữa. Anh không thấy điều đó sao? Ḿnh không ngừng th́ họ cũng không ngừng”
    “Em đang ở đâu?”
    “Em đang ở trong một trại tị nạn của người Palestine bên ngoài thành phố. Em đang cố gắng t́m cho họ máy vi tính dùng trong trường học”
    “Anh nghĩ em nên về nhà, hay về văn pḥng của em trong lúc này. T́nh h́nh nghiêm trọng. Anh rất lo cho em”
    “Em không sao cả. Ngày nào cũng nguy hiểm cả. Nhưng quanh đây có nhiều người bảo vệ em. Đây là những lúc em không nên lẩn trốn, anh không thấy vậy sao? Em nên có mặt ở đây bên cạnh những người này để cho họ thấy là ḿnh không có điên rồ như họ tưởng đâu. Em muốn cho họ thấy ḿnh là bạn của họ, em không sợ ǵ cả. Anh có hiểu em không? Anh nói là anh hiểu em đi”
    Đó là tại sao Phan yêu Ánh Minh.
    “Anh hiểu, nhưng anh lo cho em”
    “Em cũng yêu anh. Đón em tối nay, em sẽ nấu bữa ăn tối cho anh. Ḿnh có thể ăn và ở lại tối nay tại chỗ của anh, nếu anh muốn như vậy. Anh nghĩ sao?”
    Phan cười đáp:
    “Anh muốn như vậy” Chàng biết là Ánh Minh có lư khi nàng muốn ở lại bên cạnh những người bạn Ả rập. Trừ phi..
    Chàng tiếp tục xem đài CNN, theo dơi những tin tức. Đến cuối ngày, con số thương vong lên đến 19 người tại khách sạn Four Seasons, hàng tá người chết tại địa điểm thứ nh́ gần ngân hàng.
    Phan lo cho Ánh Minh, nhưng không làm ǵ khác được.

Page 2 of 2 FirstFirst 12

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •